Kính thưa anh chị em,
Có một câu hỏi quan trọng nhất mà mỗi người trong cuộc sống đức tin chúng ta cần phải trả lời: Chúa Jesus là ai? Nếu Ngài chỉ là một vĩ nhân hay một thiên sứ cao trọng, thì sự chết của Ngài không đủ giá trị để chuộc tội cho toàn nhân loại. Nếu Ngài không phải là Đức Chúa Trời, thì việc chúng ta thờ phượng Ngài hôm nay là phạm tội thờ lạy thần tượng.
Nhưng Kinh Thánh không để chúng ta mù mờ. Kinh Thánh khẳng định: Chúa Jesus chính là Jehovah hiện đến trong xác thịt. Ngài không phải là một "đức chúa con" bên cạnh Đức Chúa Cha, mà Ngài chính là bản thể của Đức Chúa Trời. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng dò xem kinh thánh để tìm thấy bằng chứng để thấy rõ vinh quang của Ngài.
![]() |
| Hình minh họa |
1. Danh xưng – khi kinh thánh gọi chúa Jesus là Đức Chúa Trời
1.1. Những lời xác nhận trực tiếp
Khi dò xem kinh thánh tân ước thì chúng ta thấy các sứ đồ không hề do dự khi dùng từ "God" (Đức Chúa Trời) để chỉ về Chúa Jesus:
Giăng 1:1, 14 “Ban đầu có Ngôi Lời, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời... Ngôi Lời đã trở nên xác thịt và ở giữa chúng ta.”
John đã không nói 'Ban đầu Chúa Jesu được tạo ra', mà ông nói 'Ban đầu đã có Ngôi Lời'. Nghĩa là khi kim đồng hồ thời gian bắt đầu chạy, khi vũ trụ chưa có một hạt bụi nào, thì Chúa Jesus đã đứng đó rồi. Ngài không có điểm bắt đầu vì Ngài đứng ngoài thời gian.
Và Cụm từ 'Ngôi lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời'. Giăng đã ghi chép một câu tuy ngắn gọn nhưng đầy quyền năng: Tất cả những gì thuộc về bản chất của Đức Chúa Trời từ quyền năng, sự thánh khiết, lòng nhân từ thì Chúa Jesus đều có đầy đủ 100%. Ngài chính là Jehovah mà Cựu Ước luôn nhắc tới.
Và cuối cùng là gì “Ngôi Lời đã trở nên xác thịt và ở giữa chúng ta” Anh chị em biết không, điểm gây kinh ngạc nhất chính là lúc Đấng vĩ đại ấy bước xuống thế gian này. Kinh Thánh nói Ngôi Lời đã trở nên xác thịt, nghĩa là Đấng từng dựng lên cả thiên hà vũ trụ bao la giờ đây lại chấp nhận mang lấy một thân thể mỏng manh, cũng biết đói, biết mệt và biết đau y hệt như loài người chúng ta vậy. Ngài không hề diễn kịch hay giả vờ làm người, mà Ngài đã thực sự trở thành một con người bằng xương bằng thịt.
Hơn nữa, cụm từ "ở giữa chúng ta" trong tiếng gốc Hy Lạp nghĩa mang hình ảnh của việc "cắm lều". Nếu ngày xưa dân Chúa chỉ dám đứng từ xa nhìn vào Đền Tạm đầy uy nghiêm và đáng sợ, thì nay Chúa Jesus chính là "Đền Tạm di động". Ngài không ở tít trên trời cao mà chọn đến ngay sát cạnh chúng ta, Ngài bước đi trên bụi đất, ăn cơm cùng tội nhân và chạm tay vào những người bị xã hội hắt hủi để chúng ta có thể cảm nhận được Ngài một cách chân thực nhất. Cuối cùng, cái vinh quang mà chúng ta nhìn thấy nơi Ngài không phải là luồng sáng làm chói mắt, mà đó là vẻ đẹp của một tình yêu hy sinh vô điều kiện, một vinh quang rực rỡ nhất khi Ngài đưa tay chữa lành và lặng lẽ treo mình trên thập tự giá vì mỗi chúng ta.
Tít 2:13 Trong khi chúng ta chờ đợi niềm hy vọng hạnh phúc và sự hiện ra vinh hiển của Đức Chúa Trời vĩ đại và Cứu Chúa chúng ta, là Đức Chúa Jesus Christ.
Anh chị em hãy để ý trong cách dùng từ của sứ đồ Paul ở đây, ông không hề tách rời "Đức Chúa Trời vĩ đại" và "Đức Chúa Jesus" ra làm hai nhân vật riêng biệt đâu. Theo cấu trúc ngữ pháp rất đặc biệt trong tiếng Hy Lạp, ông đang gộp cả hai danh hiệu cao trọng nhất lại để chỉ về duy nhất một Đấng.
Nghĩa là, niềm hy vọng hạnh phúc mà chúng ta đang mòn mỏi chờ đợi không phải là sự xuất hiện của một vị thiên sứ hay một vĩ nhân nào đó, mà chính là sự hiện diện vinh hiển của Đức Chúa Trời vĩ đại trong thân vị Chúa Jesus Christ. Khi Ngài trở lại, Ngài không còn ở trong máng cỏ nghèo nàn nữa, mà sẽ hiện đến với tất cả vinh quang rực rỡ của chính Jehovah Đức Chúa Trời. Điều này khẳng định một chân lý cốt lõi: Chúa Jesus của chúng ta không phải là ai khác, mà chính là Đức Chúa Trời tối cao. Đấng đã từng hy sinh vì chúng ta trên thập tự giá cũng chính là Đấng sẽ trở lại để cai trị cả vũ trụ này với tư cách là Chúa của muôn chúa.
1.2. Danh xưng duy nhất của Jehovah: Alpha và Omega
Trong Cựu Ước, Chúa Jehovah đã phán lời gì để khẳng định Ngài là Đấng đầu tiên và Đấng cuối cùng vậy.
Isaiah 44:6 CHÚA, Vua của Israel, Ðấng Cứu Chuộc nó, CHÚA các đạo quân, phán thế nầy: Ta là Ðấng Ðầu Tiên và là Ðấng Sau Cùng; Ngoài Ta chẳng có thần nào khác.
Nhưng mà, trong Tân Ước, chính Chúa Jesus cũng phán cùng một lời:
Revelation 1:17-18 Đừng sợ; Ta là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng. Ta là Đấng Đang Sống; Ta đã chết, nhưng kìa, nay Ta sống đời đời.
Đây là một trong những sự đối chiếu mạnh mẽ nhất để chứng minh Chúa Jesus chính là Đức Chúa Trời Jehovah. Anh chị em hãy thử nhìn vào hai bức tranh này để thấy sự đồng nhất tuyệt đối giữa Cựu Ước và Tân Ước:
Trong sách Isaiah 44:6, Đức Jehovah đã đưa ra một lời khẳng định mang tính độc tôn và tuyệt đối. Ngài tuyên bố: "Ta là Đấng Đầu Tiên và là Đấng Sau Cùng; ngoài Ta chẳng có thần nào khác." Đây là lời khẳng định rằng không có bất kỳ một tạo vật hay thần linh nào có thể đứng ngang hàng với Ngài. Ngài là khởi đầu của mọi sự và là kết thúc của mọi sự. Nếu ai đó tự nhận danh hiệu này, người đó hoặc là kẻ lừa đảo, hoặc người đó chính là Đức Chúa Trời.
Vậy mà, khi chúng ta mở sách Khải Huyền 1:17–18, chúng ta thấy Chúa Jesus xuất hiện trong vinh quang rực rỡ và phán y hệt như vậy: "Ta là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng." .
Nhưng Ngài còn thêm vào một chi tiết không thể nhầm lẫn: "Ta đã chết, nhưng kìa, nay Ta sống đời đời." Anh chị em thấy không? Đức Jehovah trong Cựu Ước phán Ngài là Đấng Đầu Tiên và Cuối Cùng, và Chúa Jesus trong Tân Ước cũng khẳng định Ngài chính là Đấng đó. Điểm khác biệt duy nhất là Chúa Jesus là Đức Chúa Trời đã từng chết trên thập tự giá và đã phục sinh. Nếu ngoài Jehovah chẳng có thần nào khác, mà Chúa Jesus lại phán rằng Ngài chính là Đấng Đầu Tiên và Cuối Cùng, và đã chiến thắng cái chết thì chỉ có một kết luận duy nhất: Chúa Jesus không phải là một "vị thần thứ hai", mà Ngài chính là Đức Chúa Trời Jehovah đã mặc lấy thân xác con người để cứu chuộc chúng ta.
1.3. Lời tuyên bố "TA LÀ" (I AM)
Một trong những khoảnh khắc "bùng nổ" nhất trong chức vụ của Chúa Jesus, khi Ngài công khai khẳng định danh tính tối thượng của mình trước mặt những người Do Thái thông thạo luật pháp.
Trong Exodus 3:14, khi Moses hỏi về danh tánh của Đức Chúa Trời để nói với dân chúng, Ngài đã trả lời: "TA LÀ ĐẤNG TA LÀ". (NIV: I am who I am)
Exodus 3:14 Ðức Chúa Trời phán với Moses, “Ta là ÐẤNG TỰ HỮU HẰNG HỮU.” Ngài lại phán, “Ngươi hãy nói với dân Isarel như vầy, ‘ÐẤNG TỰ HỮU đã sai tôi đến với anh chị em.’
Trong nguyên ngữ Do Thái, danh xưng này (YHVH) có nghĩa là Đấng Tự Hữu và Hằng Hữu là Đấng không có bắt đầu, không có kết thúc, và không phụ thuộc vào bất cứ ai để tồn tại. Đây là danh thánh riêng biệt và kinh khủng nhất của Đức Chúa Trời Jehovah (YHVH).
Nhưng khi dò xem trong John 8:58 thì đã được chép rằng:
John 8:58 Ðức Chúa Jesus nói với họ, “Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, trước khi Abraham sinh ra, Ta đã hiện hữu.”
Chúa Jesus không chỉ đơn thuần nói về tuổi tác của mình. Khi những người Do Thái nói: "Ngươi chưa đầy năm mươi tuổi mà đã thấy Abraham sao?", Chúa Jesus đã không trả lời rằng: "Trước khi có Abraham, Ta đã có mặt". Thay vào đó, Ngài dùng chính danh hiệu của Jehovah: "Trước khi có Abraham, TA LÀ (I AM) hằng hữu".
Anh chị em hãy hình dung sự chấn động lúc đó. Chúa Jesus đang khẳng định rằng trong khi Abraham có một thời điểm để được sinh ra, thì Ngài đơn giản là hằng hữu. Ngài dùng thì hiện tại để nói về một sự tồn tại vĩnh cửu. Ngài đang trực tiếp nhận mình chính là Đấng đã phán với Moses bên bụi gai cháy năm xưa. Phản ứng của người Do Thái ngay sau đó là nhặt đá để ném Ngài, không phải vì họ hiểu lầm, mà vì họ hiểu quá rõ: Chúa Jesus vừa công bố Ngài chính là Đức Chúa Trời Jehovah hiện thân bằng xương bằng thịt và điều này họ cho là phạm thượng vì Ngài đang xưng mình là Chúa.
2. Thờ phượng – chỉ có Chúa mới được thờ phượng
2.1. Nguyên tắc duy nhất.
Anh chị em thân mến, Một tiêu chuẩn quan trọng nhất để chúng ta phân biệt đâu là Đức Chúa Trời thật. Để hiểu rõ chúng ta cần dò xem một nguyên tắc bất di bất dịch thông qua lời của Chúa Jesus khi Ngài nói với Satan.
Matthew 4:10 Ðức Chúa Jesus phán với nó, “Hỡi Satan, hãy lui ra khỏi Ta, vì có lời chép rằng, ‘Ngươi chỉ thờ lạy Chúa, Ðức Chúa Trời của ngươi, và chỉ phục vụ một mình Ngài mà thôi.’”
Thậm chí, khi sứ đồ John vì quá kinh ngạc mà định quỳ xuống trước mặt một thiên sứ vinh hiển, vị thiên sứ đó đã hốt hoảng ngăn lại ngay:
Revelation 22:9 Nhưng vị thiên sứ đó nói với tôi, “Kìa, đừng làm vậy. Ta chỉ là đồng bạn cùng làm đầy tớ với ngươi, với anh chị em ngươi, tức các đấng tiên tri, và với những người gìn giữ những lời trong sách nầy; hãy thờ phượng Ðức Chúa Trời.”
Trong cả Kinh Thánh, từ con người thánh khiết đến thiên sứ cao trọng, không một ai dám nhận sự thờ phượng, vì đó là tội chiếm đoạt vinh quang của Chúa.
Tuy nhiên, có một ngoại lệ duy nhất và đầy quyền năng: Đó chính là Chúa Jesus.
Hãy nhìn vào những môn đồ trên chiếc thuyền giữa cơn bão trong Matthew 14:33. Khi thấy Ngài đi bộ trên mặt nước, họ đã quỳ xuống thờ lạy Ngài. Chúa Jesus có ngăn họ lại không? Tuyệt đối không. Ngài đón nhận sự thờ lạy đó như một lẽ đương nhiên. Hay như khoảnh khắc của Thomas trong John 20:28, khi ông chạm tay vào vết thương của Chúa phục sinh và thốt lên: "Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi!". Nếu Chúa Jesus không phải là Đức Chúa Trời, Ngài đã phải quở trách Thomas vì tội phạm thượng. Nhưng không, Ngài chấp nhận danh hiệu đó và còn khen ngợi đức tin của ông.
Đặc biệt nhất là trong Hebrews 1:6, chính Đức Chúa Cha đã ra lệnh: "Mọi thiên sứ của Đức Chúa Trời hãy thờ lạy Ngài".
Hebrews 1:6 Còn khi Ngài đưa Con đầu lòng mình vào thế gian, thì phán rằng: Mọi thiên sứ của Đức Chúa Trời phải thờ lạy Con.
Anh chị em suy nghĩ xem, nếu Chúa Jesus chỉ là một vật thọ tạo, thì chẳng lẽ Đức Chúa Trời lại bảo các thiên sứ đi phạm tội thờ lạy thần tượng sao? Chắc chắn là không! Các thiên sứ thờ lạy Chúa Jesus vì Ngài chính là bản thể của Đức Chúa Trời. Sự thờ phượng dành cho Ngài không phải là một sự lựa chọn, mà là một sự nhìn nhận đúng đắn về Đấng Tạo Hóa đang ở giữa chúng ta.
3. Công việc duy nhất – chỉ Chúa Jehovah mới làm được
Kinh Thánh cho chúng ta thấy nhiều bằng chứng về thần tính của Chúa Jesus, một lần nữa chúng ta hãy nhìn vào những việc mà ngoài Đức Chúa Trời ra, không một ai có thể làm được. Đây chính là "dấu ấn độc quyền" của Chúa Jehovah.
Thứ nhất là quyền Tạo Hóa.
Colosians 1:16 Vì trong Ngài, mọi vật trên trời và dưới đất đã được dựng nên, tức những vật thấy được và những vật không thấy được, bất kể ngôi vua, hoặc tước chúa, hoặc lãnh tụ, hoặc các bậc cầm quyền, tất cả đều do Ngài tạo dựng và được tạo dựng cho Ngài.
Đã được chép rằng: mọi vật trên trời, dưới đất, hữu hình hay vô hình đều được dựng nên trong Ngài, bởi Ngài và cho Ngài. Anh chị em hãy nhớ kỹ điều này: Chúa Jesus không phải là "vật thọ tạo đầu tiên" hay một phần của vũ trụ này. Ngài chính là một Kiến trúc sư trưởng, là tác giả đã dệt nên mọi sự. Nếu Ngài là Đấng tạo dựng nên muôn vật, thì rõ ràng Ngài không thể là một vật thọ tạo. Ngài đứng trên tất cả với tư cách là Đấng Tạo Hóa.
Thứ hai là quyền Tha Tội.
Có một lần, khi Chúa Jesus phán với người bại rằng: "Tội con đã được tha", những người Pharisees lúc đó đã nổi giận và đặt một câu hỏi rất đúng về mặt giáo luật: "Ai có quyền tha tội ngoài một mình Đức Chúa Trời?"
Mark 2:7 Tại sao người nầy dám lộng ngôn như thế? Ngoài một mình Ðức Chúa Trời, ai có quyền tha tội?
Họ nói đúng, vì tội lỗi là xúc phạm đến Chúa, nên chỉ có Chúa mới có quyền xóa tội. Và hãy xem cách Chúa Jesus trả lời: Ngài không hề giải thích dài dòng, Ngài trực tiếp chữa lành cho người bại để chứng minh rằng Ngài có thẩm quyền riêng để tha tội. Ngài không cầu xin Đức Chúa Trời tha tội thay cho người đó, mà Ngài ban lệnh tha tội với tư cách là chính Đức Chúa Trời.
Cuối cùng là quyền Xét Đoán Vũ Trụ.
Cựu Ước luôn gọi Jehovah là Quan án của cả thế gian, Đấng nắm giữ công lý tối hậu. Nhưng đến Tân Ước, trong 2 Timothy 4:1, sứ đồ Paul lại khẳng định Chúa Jesus Christ chính là Đấng sẽ phán xét kẻ sống và kẻ chết.
2 Timothy 4:1 Trước mặt Ðức Chúa Trời và Ðức Chúa Jesus Christ, Ðấng sẽ phán xét người sống và người đã chết, với viễn ảnh về sự hiện đến của Ngài và vương quốc của Ngài, ta nghiêm túc truyền cho con
Anh chị em thấy không? Ngôi phán xét kinh khiếp đó, quyền định đoạt số phận đời đời của mọi linh hồn đó, nay thuộc về Chúa Jesus.
Qua những nội dung chúng ta vừa dò xem trong Kinh Thánh từ việc tạo dựng thế giới, tha thứ tội lỗi cho đến phán xét cuối cùng. Tất cả những công việc "độc quyền" của Đức Chúa Trời đều nằm gọn trong tay Chúa Jesus. Điều này cho chúng ta một niềm tin sắt đá rằng: Khi chúng ta đến với Chúa Jesus, chúng ta đang đối diện với chính Đức Chúa Trời toàn năng, Đấng cầm quyền tể trị trên mọi phương diện của vũ trụ và cả cuộc đời của chúng ta.
4. Kết luận
Thưa anh chị em, tất cả những gì chúng ta vừa chia sẻ về danh xưng, sự thờ phượng hay quyền năng của Chúa Jesus không phải là những tranh luận lý thuyết suông để chúng ta tìm kiếm kiến thức. Đây chính là nền tảng cốt lõi cho sự sống của mỗi chúng ta.
Trước hết, điều này mang lại cho anh chị em một sự an tâm tuyệt đối. Hãy thử nghĩ xem, nếu Chúa Jesus chỉ là một con người hay một thiên sứ, làm sao Ngài có thể gánh hết tội lỗi của cả nhân loại? Nhưng vì Ngài chính là Đức Chúa Trời, nên giá trị của sự hy sinh đó là vô hạn. Chúng ta không hề đặt linh hồn mình vào tay một thực thể hữu hạn nào cả, mà bạn đang đặt nó vào tay Đấng đã dựng nên chính bạn. Một khi Đấng Tạo Hóa đã ban sự cứu chuộc, thì quyền năng đó là tuyệt đối, không một thế lực nào có thể cướp bạn ra khỏi tay Ngài.
Thứ hai, điều này dẫn chúng ta đến một sự thờ phượng hết lòng. Kể từ nay, mỗi khi chúng ta cất tiếng ca ngợi khen hay quỳ gối cầu nguyện, xin đừng làm như một thói quen tôn giáo. Hãy ý thức rằng mình đang đối diện mặt đối mặt với Vua của các vua, Chúa của các chúa. Ngài xứng đáng nhận được sự tôn kính cao nhất, sự tập trung trọn vẹn nhất từ tâm hồn chúng ta, vì Ngài không chỉ là Thầy, Ngài là Đức Chúa Trời của chúng ta.
Và cuối cùng, đó là sự vâng phục trọn vẹn. Nếu chúng ta tin Ngài là Đức Chúa Trời, thì Ngài không chỉ là "người bạn" để tâm sự lúc buồn, mà Ngài là Chủ tể của cuộc đời chúng ta. Ngài có quyền trên ví tiền của bạn, trên những quyết định trong gia đình, trên quỹ thời gian và cả tương lai của bạn nữa. Vâng phục một Đức Chúa Trời toàn năng không phải là gánh nặng, mà là sự khôn ngoan nhất của một con người.
Giờ này, nếu có ai trong quý vị vẫn còn cảm thấy mơ hồ hay nghi ngờ về quyền tể trị của Chúa, tôi tha thiết mời gọi quý vị hãy mở lòng mình ra. Hãy thưa với Chúa bằng tất cả sự chân thành như sứ đồ Thomas năm xưa: "Lạy Chúa tôi và Đức Chúa Trời tôi!". Đừng để Ngài đứng ngoài cuộc đời bạn thêm một giây phút nào nữa. Hãy mời Ngài bước lên ngôi vị cao nhất trong trái tim bạn, để Ngài làm chủ và dẫn dắt cuộc đời bạn ngay từ hôm nay.
Amen.
