1. Jehovah Đức Chúa Trời
Ngài đến thế gian, chết trên thập tự giá làm của lễ chuộc tội cho chúng ta, phục sinh sau ba ngày, thăng thiên sau 40 ngày và ngồi bên hữu Đức Chúa Trời, thi hành chức vụ của thầy tế lễ thượng phẩm. (John 1:1-3, 14; Hebrew 8:1-2)
Vào lúc cuối cùng của thế gian, Ngài sẽ tái lâm để phán xét kẻ sống và kẻ chết. (John 5:25-29, 1 Peter 4:5)
3. Đức Thánh Linh – Đấng Yên Ủi
Đức Thánh Linh - Đấng Yên Ủi, là một món quà được Chúa Jesus hứa ban khi Ngài thăng thiên (John 16:7-8, Acts 1:8-9). Ngài hành động và cảm động bất cứ ai tin và thực hành Giao Ước Mới.
Đức Thánh Linh - Đấng Yên Ủi, soi sáng chân lý giúp chúng ta hiểu được lẽ thật (John 16:13-14; 15:26), nhận ra những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời (1 Corinthians 2:10-16; John 14:26), và sinh ra những bông trái tốt đẹp trong hành động của chúng ta (Galatians 5:22-23; 1 Corinthians 12:7-11).
4. Tiêu chuẩn đức tin là Kinh Thánh
Toàn bộ Cựu Ước và Tân Ước là Lời được Đức Chúa Trời soi dẫn, là sự mặc khải trọn vẹn của Đức Chúa Trời cho nhân loại. (Xem 2 Timothy 3:16; 2 Peter 1:20-21.) Vì vậy, dò xem Kinh Thánh là để được sự sống đời đời (John 5:39), nhưng không dò xem đúng cách là một lời nguyền rủa (2 Peter 3:16).
Khi nghiên cứu Kinh Thánh, cần phân biệt Cựu Ước và Tân Ước, đồng thời phải nhận ra rằng toàn bộ Kinh Thánh đều mang tính tiên tri, và chúng ta phải đặc biệt nắm bắt những lời tiên tri liên quan đến thời đại của chúng ta. (2 Peter 1:19).
Nói cách khác, toàn bộ lịch sử trong Cựu Ước chỉ là bóng của thực tại sẽ xuất hiện trong thời đại Tân Ước. Bằng cách xem xét kỹ lưỡng những hình bóng này, chúng ta có thể hiểu được thời đại của mình và những sự kiện sẽ diễn ra trước mắt. (Isaiah 46:10)
Vì vậy, tiêu chuẩn của đức tin là Kinh Thánh, và mỗi người phải tuân theo giao ước mà Đức Chúa Trời dạy dỗ vào thời đại của họ.
Một số người cho rằng việc nâng cao tiêu chuẩn đức tin là đúng đắn, trích dẫn Sáng thế ký 1:29 như một câu Kinh thánh để ủng hộ việc ăn chay. Những người khác lại ủng hộ chủ nghĩa khỏa thân, trích dẫn Sáng thế ký 2:25, trong đó nói rằng Adam và Eva không mặc quần áo. Trong khi đó, những người khác lại khăng khăng thực hành sự phân biệt ăn thịt được nêu trong Lê-vi ký 11, luật nghi lễ của Moses. Thậm chí có người còn cho rằng chúng ta phải tin vào Đức Chúa Trời Mẹ bên cạnh Giao ước Mới, đồng thời kết hợp việc thờ ngẫu tượng với chân lý.
Hơn nữa, họ tự nhận mình đang nâng cao tiêu chuẩn đức tin, nhưng đồng thời cũng nêu ra những vấn đề không nằm trong giáo lý thời đại của họ, và do đó, họ đang suy nghĩ một cách tự phụ và đặt những vấn đề này lên trên các điều răn của Đức Chúa Trời. Đây chính là hành vi của một tiên tri giả. Như đã chép:
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:22 Khi kẻ tiên tri nhân danh Đức Jehovah nói, ví bằng lời người nói không xảy đến và không ứng nghiệm, ấy là lời mà Đức Jehovah không có phán. Kẻ tiên tri đó bởi sự kiêu ngạo mà nói ra: chớ sợ người.
Vì vậy, bất kỳ lời dạy nào không có bằng chứng hoặc sự ứng nghiệm nào khác ngoài những lời Chúa Jesus hoặc các sứ đồ đã dạy đều là lời các tiên tri giả đã nói mà không có thẩm quyền.
Nâng cao tiêu chuẩn bằng cách bỏ qua những vấn đề mà Chúa hoặc các sứ đồ đã dạy là cách tạo ra tà giáo.
Hầu như tất cả những người tạo ra tà giáo trong suốt lịch sử Kinh Thánh đều bắt đầu với vấn đề này.
Ngày nay, chúng ta phải trở thành hội thánh sơ khai, noi theo và thực hành lẽ thật mà chính Chúa Jesus đã dạy và làm gương trong ba năm rưỡi, và các tông đồ đã giữ và thực hành, kể từ thời điểm “Đức Chúa Jesus bắt đầu rao giảng và nói rằng: ‘Hãy ăn năn, vì Nước Trời đã đến gần’ (Matthew 4:17).”
Matthew 28:13-20 ...và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi...
hoặc
John 13:15 Vì Ta đã làm gương cho các ngươi, để các ngươi cũng làm như Ta đã làm cho các ngươi.
hoặc
Philippians 4:9 Những gì anh chị em đã học, đã nhận, đã nghe và đã thấy nơi tôi, hãy thực hành đi thì Đức Chúa Trời, là Đấng ban bình an, sẽ ở cùng anh chị em.
Galatians 1:8-9 Nhưng nếu có ai, dù chính mình chúng tôi hay một thiên sứ từ trời truyền bá một tin lành nào khác với tin lành chúng tôi đã truyền giảng cho anh chị em thì kẻ ấy đáng bị nguyền rủa. 9Như chúng tôi đã nói, nay tôi xin nói lại: Nếu ai truyền cho anh chị em một tin lành nào khác với tin lành anh chị em đã nhận, thì kẻ ấy đáng bị nguyền rủa.
5. Sự cứu rỗi của chúng ta
Sự cứu rỗi là ân điển của Đức Chúa Trời, được ban cho để cứu chuộc nhân loại khỏi sự chết do tội lỗi. Ngài đã sai Con Một của Ngài, Chúa Jesus Christ, đến để trả giá cho tội lỗi chúng ta bằng huyết của Ngài, cứu chuộc nhân loại và ban cho chúng ta sự sống đời đời. (John 3:6; John 17:3; Acts 4:12; 1 Peter 1:18-19; Matthew 20:28; 26:28)
Điều kiện để được cứu rỗi là có đức tin vào Đức Chúa Trời và Con một của Ngài, Chúa Jesus Christ, ăn năn tội lỗi, chịu phép baptism nhân danh Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh, được rửa sạch trong huyết của Chúa Jesus Christ, và dành phần đời còn lại để thực tiễn lời dạy của Giao Ước Mới, giao ước của Chúa Jesus, và làm chứng về Chúa Jesus (Luke 22:7-20; John 6:53-57; Romans 10:10; Mark 16:15-16).
6. Tên gọi của Hội Thánh
Hội Thánh là nơi con cái Đức Chúa Trời tập họp trong Chúa Jesus Christ, được gọi là Hội Thánh của Đức Chúa Trời. (I Corinthians 1:1-2, 11:22, 15:9; I Timothy 3:15)
Những người rao giảng Tin Lành của Chúa Jesus được gọi là nhân chứng của Jesus. (Acts 1:8, 2:32, 4:33, 22:20; Khải Huyền 1:2, 2:13, 17:6)
Vì vậy, hội thánh được gọi là Hội thánh của Đức Chúa Trời và các thánh đồ được gọi là nhân chứng của Chúa Jesus, và tên của hội thánh được đặt là “Hội thánh của Đức Chúa Trời, Nhân chứng của Chúa Jesus” theo Kinh thánh.
Đặc điểm của Hội Thánh và thánh đồ:
- Hội Thánh của Đức Chúa Trời: đặc trưng bởi việc giữ các điều răn của Đức Chúa Trời.
- Nhân chứng của Jesus: đặc trưng bởi việc giữ Giao Ước Mới và làm chứng về Jesus.
- Hội Thánh cuối cùng: Kinh Thánh ghi là những người giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và có lời chứng của Chúa Jesus (Khải Huyền 12:17).
Hội Thánh của Đức Chúa Trời là một hội thánh gồm những nhân chứng của Chúa Jesus, những người tập hợp lại để truyền bá tin lành về vương quốc thiên đàng ra khắp thế giới và nhằm cứu rỗi những linh hồn đang chết theo tội lỗi.
7. Nghi thức của Hội Thánh
Giao ước cũ tại núi Sinai đã kết thúc nơi thập tự giá của Chúa Jesus, và chúng ta được cứu thông qua việc thực hành Giao Ước Mới mà Chúa Jesus dạy.
Giao ước có nghĩa là lời hứa ban sự cứu rỗi, và khi giữ Giao Ước Mới, chúng ta được nhận lời hứa đó. Vì vậy, ngoài Giao Ước Mới, không có bất kỳ giáo lý nào khác có thể trở thành tín điều của chúng ta, duy chỉ những lời dạy của Chúa Jesus và những gì các sứ đồ thực hành mới được xem là giáo lý. (Galatians 1:16-10, Philippians 4:9, Ephesians 2:20-22)
Các nghi lễ của Giao Ước Mới trong Kinh Thánh Tân Ước dạy:
- Lễ Baptism: nghi thức nhấn chìm trong nước (Matthew 28:19, 3:16, Acts 8:38-39)
- Ngày Sabbath: kỷ niệm ngày thứ bảy của Đấng Sáng Tạo, vào thứ Bảy hằng tuần (Sáng Thế ký 2:1-2, Exodus 20:8, Luke4:16, Acts 17:2)
- Lễ rửa chân: nghi thức rửa chân (John 13:4-10, Exodus 30:17-21)
- Lễ Vượt Qua: được Chúa Jesus thiết lập như di chúc cuối cùng của Ngài, là Giao Ước Mới (Luke 22:7-20, I Corinthians 11:23-26, John 6:53-58)
- Ngày kiêng ăn tưởng niệm cuộc khổ nạn: ngày kiêng ăn mà Chúa Jesus đã chỉ định (Matthew 9:14-15, Mark 2:18-20)
- Lễ Phục Sinh: từ ngày đầu tiên các sứ đồ bắt đầu tập họp để làm chứng sự phục sinh của Chúa Jesus và chúng ta là những người chứng kiến sự phục sinh này (Luke 24:30-43, John 20:19-23, Acts 1:22, 3:15, 4:33)
- Ngày Lễ Ngũ Tuần: kỷ niệm ngày Thánh Linh giáng lâm (Acts 2:1-4, 20:16, I Corinthians 16:8)
- Từ ngày Lễ Kèn đến Lễ Chuộc Tội: cũng có quy định cho Lễ Chuộc Tội trong Giao Ước Mới (Hebrew 9:1-22)
- Truyền đạo Lễ Lều Tạm: đây là buổi truyền đạo dựa theo bài học mà Chúa Jesus đã trực tiếp dạy (John 7:2, 14:16, 37-39)
Hội Thánh của Đức Chúa Trời được thành lập theo Giao Ước Mới tuân theo đúng các nghi thức mà Chúa Jesus và các sứ đồ đã thực hiện (John 13:15, Ephesians 2:19-20, Galatians 1:6-9).
8. Mười Điều Răn
Mười Điều Răn là luật pháp của vương quốc Nước Thiên Đàng, và dân sự của Đức Chúa Trời phải tuân theo. (Matthew 19:16-19, Exodus 20:2-17, James 2:9-11, I John 2:4, I Corinthians 7:19, I Timothy 6:14, Revelation 14:12).
Sứ đồ John đã chép rằng trong Đền Thánh của Giao Ước Mới trên trời cũng có Hòm Giao Ước chứa Mười Điều Răn (Revelation 11:19). Thông qua Giao Ước Mới, chúng ta vốn là tội nhân mới có thể làm trọn ý nghĩa của Mười Điều Răn. Do đó, luật pháp của Giao Ước Cũ đã được thay đổi thành nghi thức thờ phượng theo Giao Ước Mới nhờ thập tự giá của Đức Chúa Jesus Christ (Hebrew 7:11-12, 8:1-8, Matthew 5:17-28).
Trong Giao Ước Cũ, tội của cha ông bị trừng phạt đến ba bốn đời con cháu (Exodus Ký 20:3-6, Joshua 7:1-26), và trong ngày Sabbath, thậm chí không được nhóm lửa trong nhà (Exodus 35:2-3).
Nhưng trong Giao Ước Mới, Kinh Thánh dạy rằng tội của cha ông không truyền lại cho con cháu, nhưng mỗi người chịu trách nhiệm về tội của chính mình (Jeremiah 31:29-33, Hebrew 8:7-8, Ezekiel 18:1-4, 20). Đức Chúa Jesus cũng phán rằng trong ngày Sabbath, có thể làm điều lành (Matthew 12:11-12, John 5:16-17). Vì vậy, chúng ta bước đi và hành động theo Giao Ước Mới, chứ không phải theo các điều luật cũ (Roman 7:5-6, II Corinthians 3:6-9).
9. Chế độ Phần Mười
Chế độ dâng một phần mười không phải khởi đầu từ luật pháp Moses, mà từ tổ phụ đức tin là Abraham, khi ông dâng phần mười cho vua Salem là Melchizedek là người làm hình bóng về Đấng Christ sẽ đến (Sáng Thế Ký 14:20, Hebrew 7:1-10).
Đức Chúa Trời đã định trước để Abraham làm gương, qua việc dâng phần mười, mà báo trước việc loài người sẽ dâng cho Đấng Melchizedek thật, tức là Đức Chúa Jesus Christ và để qua Ngài, Lời Sự Sống được rao truyền (Psalms 110:4, Hebrew 7:15-17). Sau đó, Jacob cũng hứa nguyện dâng phần mười cho Đức Chúa Trời (Genesis 28:22).
Vì hành động của Abraham là làm gương cho cả Cựu Ước lẫn Tân Ước, nên trong thời Cựu Ước, chế độ này cũng được truyền giữ kèm theo luật pháp Moses (Leviticus 27:30).
Moses dạy rằng phần mười thuộc về Đức Chúa Trời (Leviticus 27:30). Tiên tri Malachi cũng cảnh báo rằng cướp của Đức Chúa Trời, tức là không dâng phần mười thì sẽ bị rủa sả (Malachi 3:7-12).
Đức Chúa Jesus cũng xác nhận rằng phần mười là của Đức Chúa Trời và không nên bỏ qua (Matthew 22:21, 23:23).
Phần mười là thuế của Nước Trời. Cũng như mọi quốc gia không thể tồn tại nếu không có thuế, thì Nước Trời cũng không thể mở rộng Tin Lành nếu không có phần mười. Nhờ dâng hiến trung tín, Nước Trời được gây dựng, và chính chúng ta cũng được phước (Malachi 3:10-12).
10. Về vấn đề thức ăn.
Luật lệ về thức ăn trong Leviticus 11 (phân biệt loài sạch và loài không sạch) đã bị bãi bỏ bởi thập tự giá của Đức Chúa Jesus (Colosians 2:14-16), vì luật đó chỉ là hình bóng cho điều sẽ đến.
Theo tiên tri, loài vật tinh sạch tượng trưng cho dân Israel theo huyết thống, còn loài vật không tinh sạch tượng trưng cho dân ngoại. Dân Israel đã được chọn làm dân Đức Chúa Trời, còn dân ngoại thì phải chờ cho đến khi dòng dõi đã hứa, tức là Đức Chúa Jesus Christ đến. Khi Ngài hy sinh trên thập tự giá làm của lễ chuộc tội, cả dân Do Thái và dân ngoại đều trở nên tinh sạch, không còn sự phân biệt nữa (Leviticus 11:26-28, Atcs 10:10-16, Ephesians 2:12-19).
Do đó, trong Công Vụ các Sứ Đồ 15, hội nghị tại Jerusalem đã công bố rằng người ngoại trở lại cùng Đức Chúa Trời không cần tuân thủ luật về thức ăn trong Leviticus 11, chỉ cần kiêng cữ: của cúng cho thần tượng, huyết, và thú bị chết ngạt (Atcs 15:28-29).
Sau đó, sứ đồ Paul mạnh dạn dạy rằng: “Thịt bán ngoài chợ, cứ ăn, không cần tra hỏi lương tâm; nếu người ngoại mời, cứ ăn” (I Corinthians 10:25-27, Roman 14:14).
Paul cũng tiên tri rằng sẽ có người sau này chủ trương cấm ăn uống, và ông gọi đó là “sự dạy dỗ của ma quỷ” (I Timothy 4:1-6).
11. Về vấn đề linh hồn
Vấn đề linh hồn là một trong những điều quan trọng mà nhân loại cần phải hiểu biết. Có người nói: “Khi chết thì linh hồn cũng mất”, lại có người khẳng định: “Khi chết, linh hồn vẫn tồn tại.” Cả hai đều lấy Kinh Thánh làm căn cứ, nhưng:
- Người phủ nhận sự tồn tại của linh hồn thường trích dẫn Cựu Ước.
- Người khẳng định sự tồn tại của linh hồn thường trích dẫn Tân Ước.
Vậy phải hiểu thế nào? Kinh Thánh cho biết: Cựu Ước là bóng, Tân Ước là thật thể. Như mặt trăng chỉ phản chiếu ánh sáng mặt trời cho đến khi mặt trời mọc, thì những lời mập mờ trong Cựu Ước được làm sáng tỏ trong Tân Ước.
Sứ đồ Paul nói: “Sự mầu nhiệm này chưa từng được tỏ ra cho các thế hệ trước (Cựu Ước), nhưng nay được Đức Thánh Linh tỏ ra cho các sứ đồ và tiên tri thánh (Tân Ước)” (Ephesians 3:5).
Do đó, phải học vấn đề linh hồn trong Tân Ước để nắm chắc lẽ thật.
Một số đoạn Tân Ước minh chứng linh hồn tồn tại:
- “Đừng sợ kẻ giết thân thể, mà không giết được linh hồn” (Matthew 10:28).
- “Hồn lìa khỏi xác, không phải là xương thịt” (Luke 24:39).
- Câu chuyện phú hộ và Lazarus (Luke 16:19-31).
- “Hôm nay ngươi sẽ ở cùng ta trong Thiên Đàng” (Luke 23:42-43).
- “Muốn lìa bỏ thân thể để ở với Chúa” (II Cotinthians 5:6-9, Philippians 1:20-24).
- “Trong thân thể hay ngoài thân thể, ta không biết” (II Corinthians 12:2-3).
- “Linh hồn người công nghĩa được nên trọn” (Hebrew 12:22-23).
- “Linh hồn dưới bàn thờ kêu lớn” (Revelation 6:9-11).
Tổng hợp các đoạn trên, rõ ràng: thân thể có thể chết, nhưng linh hồn vẫn tồn tại, có thể ở trong thân thể hoặc lìa ra ngoài. Thân thể là bụi đất, còn linh hồn là thần linh Đức Chúa Trời ban (Ecclesiastes (Truyền Đạo) 12:7).
Sứ đồ John nói về cái chết thứ nhất và cái chết thứ hai: cái chết thứ nhất là thân thể, cái chết thứ hai là linh hồn (Revelation 20:6,14; Matthew 10:28).
12. Linh hồn và sự sống lại.
Khi con người chết, thân thể nằm trong mồ, nhưng linh hồn chờ đợi:
- Linh hồn người công nghĩa nghỉ ngơi trong Thiên Đàng.
- Linh hồn kẻ ác bị giam cầm trong địa ngục, chờ phán xét. (Luke 23:42-43, II Corinthians 5:8, Philippians 1:23-24, Luke 16:19-31, I Peter 3:18-21, II Peter 2:4).
Tất cả đều sẽ sống lại:
-
Sự sống lại thứ nhất: các thánh đồ sống lại để hưởng sự sống và trị vì với Đấng Christ trong Thiên Đàng 1.000 năm (Revelation 20:4-6, I Corinthians 15:23-24).
-
Sự sống lại thứ hai: sau 1.000 năm, kẻ ác sống lại để bị phán xét (Revelation 20:7-15, Acts 24:15).
Khi Chúa Jesus tái lâm, toàn thể muôn vàn thiên sứ và linh hồn của mọi người từng sinh ra trên đất đều sẽ chứng kiến cảnh vinh hiển ấy (Revelation 1:17, Zechariah 12:10).
13. Tái lâm và phán xét
Sự tái lâm của Đức Chúa Jesus là trung tâm đức tin Cơ Đốc và là trọng tâm của giáo lý Kinh Thánh. Tất cả các giáo lý trong Tân Ước đều được xây dựng dựa trên niềm tin này, rằng Đức Chúa Jesus Christ sẽ trở lại lần thứ hai. (Matthew 24:29-31, 36; I Thessalonians 4:16-17; Hebrew 9:27-28; Revelation 1:7, 22:12-13, 20)
Ngài sẽ trở lại với thẩm quyền phán xét thế gian, thành lập vương quốc của Đức Chúa Trời và ban phần thưởng đời đời cho các thánh đồ.
Sự tái lâm của Đức Chúa Jesus không phải là một sự kiện bí mật hay giới hạn cho một nhóm người nào đó, nhưng là một sự kiện công khai mà cả thế giới sẽ chứng kiến. (Revelation 1:7)
Trong ngày ấy, sẽ có sự sống lại thứ nhất cho những người công nghĩa, và họ sẽ sống lại để hưởng sự sống đời đời, được cùng trị vì với Đấng Christ trong 1.000 năm, và được ban cho quyền phán xét. (I Corinthians 15:23-24; I Thessalonians 4:16-17; Revelation 20:4-6)
Sau 1.000 năm, sẽ có sự sống lại thứ hai, tức là kẻ ác sống lại để chịu sự phán xét cuối cùng theo công việc của mình. (John 5:28-29; Revelation 20:11-15)
Kinh Thánh dạy rằng hình phạt sẽ khác nhau tùy theo tội ác của mỗi người: có người bị phán xét một giờ, một ngày, một năm, mười năm, một trăm năm, hay một ngàn năm… nhưng cuối cùng, tất cả kẻ ác đều sẽ bị ném vào hồ lửa và diêm sinh để chịu sự hủy diệt đời đời. (Luke 12:47-48; Matthew 10:15; 11:22-24; Revelation 20:14-15).
Amen