Vinh Quang Chờ Đợi Những Người Hoàn Tất Cuộc Đua

Thưa các anh chị em, trong cuộc sống sẽ có những lúc chúng ta phải đối mặt với khó khăn. Chúng ta có thể phải vật lộn với những vấn đề cá nhân, và đôi khi cảm thấy nản lòng hay thất vọng ngay cả khi đang cố gắng sống một đời sống đức tin trung tín. Nhưng Lời của Đức Chúa Trời ban cho chúng ta niềm hy vọng, và hôm nay, tôi muốn chia sẻ niềm hy vọng đó với anh chị em.

[Philippians 3:12-14] Dĩ nhiên không phải tôi đã đạt được mọi điều ấy, hoặc đã được vẹn toàn, nhưng tôi đang đeo đuổi để đạt cho được, vì chính tôi đã được Ðức Chúa Jesus Christ đoạt lấy rồi. Thưa anh chị em, tôi không nghĩ rằng tôi đã đạt đến đích, nhưng tôi cứ làm một điều: quên đi những việc đã qua và bươn tới những việc đằng trước. Tôi đeo đuổi mục đích để được phần thưởng của sự kêu gọi thiên thượng của Ðức Chúa Trời trong Ðức Chúa Jesus Christ.

Paul nói rằng: “Tôi chưa tới đích đâu, nhưng tôi đang chạy về hướng đó.” Con đường đức tin không dành cho những ai đã tới đích rồi. Trái lại, nó dành cho những người vẫn đang tiếp tục chạy. Với những ai hoàn tất cuộc đua, Đức Chúa Trời đã hứa ban cho sự vinh hiển thật sự.

Nhưng điều gì đã giúp Paul tiếp tục chạy về phía chiến thắng?

[Philippians 2:13] “Vì chính Đức Chúa Trời đang hành động trong anh em để anh em vừa muốn vừa làm theo mục đích tốt lành của Ngài.”

Về cơ bản, Paul đang nói rằng ông vẫn chưa chạm tới đích, nhưng ông vẫn tiếp tục chạy về hướng đó. Vậy thì, làm sao chúng ta biết được Đức Chúa Trời thực sự đang sống trong chúng ta? Anh chị em có tự tin rằng Đức Chúa Trời thực sự ngự trong mình không?

Bằng chứng là gì? Có chứ, chúng ta có bằng chứng cho thấy Đức Chúa Trời đang sống trong chúng ta.

[Mark 7:7-8] Việc chúng thờ phượng Ta là vô ích; Giáo lý chúng dạy toàn là quy tắc của loài người.’ Các ngươi đã bỏ điều răn của Ðức Chúa Trời mà giữ truyền thống của loài người.”

[John 6:56] “Ai ăn thịt ta và uống huyết ta thì ở trong ta, và ta ở trong người ấy.”

Thưa các anh chị em, các điều răn của Đức Chúa Trời không phải là thứ gì đó trừu tượng hay viển vông. Chúng rất rõ ràng và thực tế. Thông qua hành động của chúng ta, mọi người đều có thể thấy liệu chúng ta có đang giữ gìn các điều răn của Chúa hay không. Kinh Thánh dạy chúng ta phải nhớ ngày Sabbath và giữ các kỳ lễ đã định của Đức Chúa Trời, bao gồm Lễ Vượt Qua (Passover), Lễ Ngũ Tuần (Pentecost), và Lễ Lều Tạm (Tabernacles). Khi chúng ta giữ gìn các mệnh lệnh này, sẽ có một sự khác biệt rõ rệt giữa những người vâng phục và những người không vâng phục.

Jesus đã dạy rằng thông qua sự vâng phục các mạng lệnh của Ngài, “ai ăn thịt ta và uống huyết ta thì ở trong ta, và ta ở trong người ấy.” Vậy nên, khi chúng ta vâng theo các điều răn của Đức Chúa Trời, đó là bằng chứng hiển nhiên rằng Đức Chúa Trời đang dẫn dắt cuộc đời anh chị em. Điều đó có nghĩa là Đức Chúa Trời đang sống trong anh chị em. Chúng ta không đeo đuổi một điều gì đó sáo rỗng hay vô nghĩa. Chúng ta đang nắm giữ lẽ thật một cách rõ ràng và bước đi trong đó.

Giờ đây, khi chúng ta đã có thể xác nhận rằng Đức Chúa Trời đang sống trong chúng ta thông qua ngày Sabbath và bảy kỳ lễ, câu hỏi còn lại cho chúng ta là làm thế nào để chịu đựng và đi theo Ngài cho đến cuối cùng.

Cần Có Đức Tin Và Lòng Kiên Nhẫn

Mặc dù mục tiêu của chúng ta là vững chắc và không lay chuyển, nhưng hành trình về đích đòi hỏi lòng kiên nhẫn và đức tin thật sự. Con đường đó không phải lúc nào cũng dễ dàng. Hãy nhìn vào các sứ đồ cách đây hai ngàn năm. Làm sao họ có thể tiếp tục chạy cho đến tận cùng?

[Mark 2:23-24] “Một ngày Sabbath nọ, Jesus đi băng qua những cánh đồng lúa, và khi các môn đồ Ngài vừa đi vừa bắt đầu ngắt vài bông lúa. Những người Pharisee nói với Ngài: ‘Nhìn kìa, tại sao họ lại làm điều luật pháp không cho phép trong ngày Sabbath?’”

Ngay cả các sứ đồ cũng phải đối mặt với gian khổ khi đi theo Jesus. Họ không phải lúc nào cũng có đủ cái ăn, và khi đói, họ đã ngắt vài bông lúa và ăn ngay trong ngày Sabbath. Câu chuyện này cho thấy điều kiện sống của họ khi đi theo Jesus là rất khó khăn.

Sau khi Jesus sống lại từ cõi chết và Lễ Ngũ Tuần (Pentecost) trôi qua, các sứ đồ cuối cùng mới có thể chỉ tập trung vào việc rao giảng tin lành mà không còn phải lo lắng về chuyện ăn uống.

[Acts 6:2-3] Mười hai sứ đồ triệu tập toàn thể môn đồ lại và nói, “Thật là không đúng khi chúng tôi bỏ bê việc giảng dạy Lời Ðức Chúa Trời để lo việc cấp phát thực phẩm. Vậy thưa anh chị em, xin hãy chọn trong vòng anh chị em bảy người có tiếng tốt, đầy dẫy Ðức Thánh Linh, và khôn ngoan, để chúng tôi trao nhiệm vụ nầy cho họ,

Chỉ sau khi bổ nhiệm bảy chấp sự để phục vụ thì các sứ đồ mới có thể cống hiến trọn vẹn cho việc rao giảng thông điệp của Đức Chúa Trời. Sách Acts đoạn 18 cũng cho thấy Paul đã làm nghề may lều để tự nuôi sống bản thân trong khi đi rao giảng tin lành. Các sứ đồ của hội thánh sơ khai đã thực hiện công việc tin lành trong những điều kiện khắc nghiệt. Nhưng Paul không bao giờ bỏ cuộc. Ông nói: “Tôi chưa tới đích đâu, nhưng tôi đang chạy về hướng đó.”

Bây giờ chúng ta hãy xem xét cuộc đời và hoàn cảnh của Martin Luther. Martin Luther cũng đã đối mặt với mối nguy hiểm to lớn và không từ bỏ đức tin của mình. Vào năm 1517, ông đã viết 95 luận đề chống lại Giáo hội Công Giáo và treo chúng trên cửa nhà thờ. Vì điều này, ông đã mất đi tư cách linh mục và bị đưa ra xét xử, sẵn sàng chết vì ý muốn của Đức Chúa Trời. Ông đã tránh được những âm mưu hãm hại mạng sống mình nhưng vẫn tiếp tục xuất bản sách và đấu tranh chống lại các truyền thống của Giáo hội. Trải qua tất cả những điều này, Luther đã được truyền cảm hứng bởi lời xưng nhận của Paul: “Tôi đang chạy về phía mục đích.”

Thách thức tương tự cũng đang đối diện với chúng ta ngày nay. Chúng ta được nhắc nhở về tấm gương của Paul và Martin Luther. Đây cũng là câu chuyện của chính chúng ta. Có thể có những hiểu lầm trong hội thánh, hay những nỗi thất vọng giữa anh em chị em với nhau. Đôi khi tiền bạc, lòng kiêu hãnh hay các mối quan hệ mang lại nỗi buồn. Dù vậy, Đức Chúa Trời vẫn yêu cầu chúng ta phải kiên nhẫn và tiếp tục chạy. Bởi vì sau sự kiên nhẫn chính là vinh quang.

[Romans 8:17] Nếu chúng ta là con cái, chúng ta cũng là những người thừa kế, những người thừa kế của Ðức Chúa Trời và những người đồng thừa kế với Ðấng Christ, nếu thật sự chúng ta chịu khổ với Ngài để chúng ta cũng có thể được vinh hiển với Ngài.

Ở đây, Kinh Thánh nói rất rõ ràng: Nếu chúng ta muốn chia sẻ vinh quang của Đấng Christ, chúng ta cũng phải sẵn lòng chia sẻ sự đau khổ của Ngài. Mỗi người trong chúng ta sẽ phải đối mặt với một loại thử thách nào đó. Với người này, đó là tiền bạc. Với người khác, đó là lòng kiêu hãnh hay những tình bạn bị đổ vỡ. Tất cả những điều này là một phần trong hành trình của chúng ta hướng về vinh quang của Đức Chúa Trời.

Chúng Ta Phải Tiếp Tục Chạy Cho Đến Cuối Cùng

Thưa các anh chị em, con đường chúng ta đi không phải là một hành trình vô nghĩa. Những mệnh lệnh mà chúng ta tuân giữ chính là ý muốn của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta. Ngày Sabbath và bảy kỳ lễ là những dấu hiệu cho thấy Đức Chúa Trời đang sống trong chúng ta. Nếu chúng ta cứ tiếp tục bước theo với đức tin và lòng kiên nhẫn, chúng ta sẽ đạt được vinh quang mà Đức Chúa Trời đã hứa.

Vậy nên, thưa anh chị em, đừng nản lòng khi mọi chuyện trở nên khó khăn. Hãy cứ chạy về phía mục tiêu mà chúng ta đã chọn. Giải thưởng đã được sắm sẵn cho chúng ta rồi. Đức Chúa Trời nhìn thấy đức tin và sự vâng phục của chúng ta và chắc chắn Ngài sẽ ban thưởng. Lễ Vượt Qua (Passover) đang đến gần, ngày mà chúng ta sẽ nhận lấy thịt và huyết cứu chuộc của Đức Chúa Trời. Hãy chuẩn bị thật đầy đủ và gìn giữ tấm lòng để đón nhận sự phước lành thiêng liêng trong kỳ lễ Lễ Vượt Qua năm nay. Thông qua các kỳ lễ, chúng ta cảm nhận được Đức Chúa Trời đang ở cùng và dẫn dắt cuộc đời mình. Rõ ràng là chúng ta đang chạy về hướng sự sống đời đời với sự dẫn dắt và bảo vệ của Ngài.

Nguyện xin mỗi người trong anh chị em chạy với đức tin cho đến cuối cùng và nhận lãnh vinh quang trong Chúa Jesus Christ. 

Amen.

Nguồn: https://blog.naver.com/ceongkim/224136441260

Đăng nhận xét (0)
Mới hơn Cũ hơn