Nơi Chúa Chọn Để Đặt Danh Ngài

Như chúng ta đã học và hiểu rõ rằng danh của Đấng Cứu Thế là vô cùng quan trọng.

Acts 4:11-12 Ngài chính là hòn đá đã bị các ngươi là thợ xây khinh dể, nhưng đã trở nên đá góc nhà. Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì dưới trời không có danh (νομα – onoma) nào khác đã ban cho loài người, để bởi danh (νομα – onoma)  ấy chúng ta phải được cứu.

Câu 12 chép rằng: “Chẳng có danh nào khác của Đức Chúa Jesus để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.”

Chúng ta có thể nói rằng mình cần phải tin vào danh của Đức Chúa Jesus. Không chỉ tin vào bản thân Đức Chúa Jesus, mà còn phải tin vào danh của Ngài.

John 1:10-14 Ngài ở trong thế gian, thế gian đã được tạo nên bởi Ngài, nhưng thế gian chẳng nhận biết Ngài. 11Ngài đã đến nơi thuộc về mình, nhưng những kẻ thuộc về Ngài đã không tiếp nhận Ngài. Nhưng hễ ai tiếp nhận Ngài, thì Ngài ban cho họ quyền trở nên con cái Đức Chúa Trời, tức là những người tin vào danh (νομα – onoma) của Ngài. Họ chẳng phải sinh ra bởi huyết thống, cũng không bởi ý muốn của xác thịt, cũng không bởi ý muốn của người nam, nhưng bởi Đức Chúa Trời mà sinh ra. Ngôi Lời đã trở nên xác thịt và ở giữa chúng ta, chúng ta đã chiêm ngưỡng vinh quang của Ngài, vinh quang như của Con Một đến từ Cha, đầy dẫy ân điển và lẽ thật.

Trong câu này, 'hễ ai đã nhận Ngài' nghĩa là những người tin vào danh Ngài. Anh chị em đã bao giờ suy ngẫm về lý do tại sao "danh" lại quan trọng đến vậy chưa? Đó là bởi vì chúng ta cần một điều gì đó hơn là chỉ đức tin trong lòng, phải không? Kêu cầu danh nghĩa là thêm hành động vào đức tin của chúng ta.

Từ giờ trở đi, hãy cùng tìm hiểu xem việc hành động với danh Chúa trong tư cách là một Cơ Đốc nhân có ý nghĩa gì. Bởi vì giao ước mới vận hành một cách vô hình, chúng ta cần nghiên cứu những bài học từ giao ước cũ.

Hebrews 11:1-2 Ðức tin là bảo đảm chắc chắn cho những gì chúng ta hy vọng và bằng chứng cho những gì không thấy được. Nhờ đức tin các bậc tiền nhân đã được khen ngợi.

Làm thế nào những người xưa được khen ngợi vì đức tin mạnh mẽ nơi những điều họ không nhìn thấy? Hebrews chương 8, 9, 10 cho chúng ta câu trả lời.

Hebrews 10:1 Vì luật pháp có bóng (σκιά – skia) của những điều tốt lành sẽ đến, chứ không phải chính hình thể (εκών – eikōn) của các thực tại, nên với những tế lễ giống nhau được dâng lên hằng năm không ngừng, luật pháp không bao giờ có thể làm cho những người đến gần được trọn vẹn.

Người xưa (bậc tiền nhân) có thể thấy gì từ luật pháp, tức giao ước cũ? Họ có thể nhìn thấy thực tại thông qua cái bóng của giao ước cũ.

Hebrews 9:1 Vậy thì giao ước thứ nhất có các quy định về sự thờ phượng và nơi thánh thuộc về thế gian.

Hebrews 9:9-12 Điều ấy là một hình ảnh cho thời hiện tại, theo đó các lễ vật và sinh tế được dâng lên không thể làm cho người thờ phượng được trọn vẹn về lương tâm. Chỉ liên quan đến thức ăn, thức uống, và các phép thanh tẩy khác nhau, là những quy định thuộc về xác thịt, được áp đặt cho đến thời kỳ chỉnh sửa. Nhưng Đấng Christ đã đến, làm Thượng Tế của những điều tốt lành đã đến, qua đền tạm lớn hơn và hoàn hảo hơn, không do tay người làm, tức là không thuộc về tạo vật này. Ngài đã vào nơi thánh một lần đủ cả, không phải nhờ huyết của dê và bò con,nhưng nhờ chính huyết của Ngài, đã đạt được sự cứu chuộc đời đời.

Người xưa có thể thấy gì từ đền thánh và hệ thống tế lễ của giao ước cũ? Họ có thể nhìn thấy thực tại thông qua cái bóng của giao ước cũ.

Liên quan đến tầm quan trọng của danh Đấng Cứu Thế, để biết chúng ta cần hành động thêm điều gì, tốt hơn hết là hãy nghiên cứu giao ước cũ liên quan đến danh của Đức Jehovah. Chúng ta có thể học cách ứng xử với danh Đấng Cứu Thế thông qua hình bóng của giao ước cũ.

Có hai bài học quan trọng liên quan đến danh Chúa. Hãy cùng nghiên cứu bài học đầu tiên về danh Chúa.

Deuteronomy 12:1 Nầy là những luật lệ và mạng lịnh mà trọn đời mình sống trên đất các ngươi phải gìn giữ làm theo trong xứ mà Jehovah Đức Chúa Trời của tổ phụ ngươi đã ban cho ngươi nhận lấy.

Deuteronomy 12:5  song nơi nào trong những chi phái các ngươi, mà Jehovah Đức Chúa Trời các ngươi sẽ chọn, đặng đặt danh Ngài, tức là nơi ngự của Ngài, thì các ngươi phải tìm đi đến đó.

Câu 5 nói rằng: “Dân Israel phải đi đến nơi mà Chúa chọn để đặt danh Jehovah của Ngài.” Đó là nơi nào? Chúa đặt danh Ngài ở nơi đâu?

Deuteronomy 12:13: Khá coi chừng, chớ dâng của lễ thiêu mình trong những nơi nào ngươi thấy;

Dân Israel phải đi đến nơi được chỉ định mà Jehovah Đức Chúa Trời đặt danh Ngài khi họ muốn dâng của lễ thiêu. Đó là nơi nào? Đó chính là đền thờ của Đức Chúa Trời, phải không?

1 Kings 8:29 Nguyện mắt Ngài ngày đêm đoái xem Ðền Thờ nầy, nơi Ngài đã phán, ‘Danh Ta sẽ ngự tại đó,’ để nghe lời cầu nguyện của tôi tớ Ngài hướng về nơi đây mà cầu nguyện.

Vâng, đó là đền thờ của Đức Chúa Trời. Họ phải đến đền thờ của Đức Chúa Trời tại Jerusalem để dâng của lễ thiêu, nghĩa là để giữ các kỳ lễ. Bởi vì đền thờ là nơi Jehovah Đức Chúa Trời chúng ta chọn để đặt danh Ngài.

Deuteronomy 16:2 Ngươi hãy bắt trong bầy chiên hay là bầy bò mà dâng lễ Vượt qua cho Jehovah Đức Chúa Trời ngươi, tại nơi Ngài sẽ chọn đặng cho danh Ngài ở.

Deuteronomy 16:5-6 Ngươi chớ giết tế lễ Vượt qua trong một thành nào mà Jehovah Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi; nhưng tại nơi Jehovah Đức Chúa Trời ngươi sẽ chọn để danh Ngài ở, thì người phải giết tế lễ Vượt qua tại đó, vào lối chiều, khi mặt trời lặn, là chính giờ ngươi ra khỏi xứ Egypt.

Rất rõ ràng là dân sự của Đức Chúa Trời phải đi đến nơi Chúa chọn làm nơi ngự cho danh Ngài khi họ muốn dâng tế lễ. Đây là bài học quan trọng đầu tiên: dân sự của Chúa chỉ được kêu cầu danh Đấng Cứu Thế tại nơi mà Đức Chúa Trời đã chọn để đặt danh Ngài.

Điều gì sẽ xảy ra nếu họ dâng của lễ thiêu ở bất cứ nơi nào họ muốn?

Exodus 20:7 Ngươi chớ dùng danh CHÚA, Ðức Chúa Trời của ngươi, một cách bất kính, vì CHÚA sẽ không kể vô tội kẻ nào dùng danh Ngài một cách bất kính.

Nếu ai đó dâng tế lễ ngoại trừ nơi Chúa chọn để đặt danh Ngài, người đó sẽ bị coi là kẻ vi phạm Mười Điều Răn. Theo giao ước cũ, bài học đầu tiên liên quan đến danh Chúa là nếu họ muốn dâng của lễ thiêu, họ phải đến đền thờ nơi danh Chúa được đặt.

Bây giờ, chúng ta phải nghiên cứu về bài học thứ hai liên quan đến vấn đề danh Chúa. Tôi có thể nói rằng, bài học thứ hai còn quan trọng hơn đối với sự cứu rỗi của chúng ta.

2 Kings 22:1-5 Josiah được tám tuổi khi lên ngôi làm vua. Ông trị vì ba mươi mốt năm tại Jerusalem. Mẹ ông là Jedidah con gái của Adaiah cháu của Bozkath. Ông làm điều tốt trước mặt CHÚA và bước đi trong mọi đường lối của David tổ tiên ông. Ông chẳng xây qua bên phải hoặc bên trái. Năm thứ mười tám của triều đại Josiah, vua sai Shaphan con của Azaliah cháu của Meshullam, quan bí thư của vua, đến Ðền Thờ CHÚA và dặn rằng, “Hãy đi gặp Thượng Tế Hilkiah và nói với ông ấy: Hãy đếm tất cả số tiền những người giữ cổng đã nhận của dân khi họ vào Ðền Thờ CHÚA. Hãy trao số tiền đó cho những người có trách nhiệm bảo trì Ðền Thờ CHÚA, để họ sửa sang những chỗ hư hỏng của Ðền Thờ,

Đây là câu chuyện về thời đại của Vua Josiah. Vì Vua Josiah có đức tin tốt lành, ông đã cho phép thầy tế lễ thượng phẩm Hilkiah sửa chữa đền thờ của Đức Chúa Trời bằng số tiền thu được từ đền thờ.

2 Kings 22:8 Thượng Tế Hilkiah nói với Shaphan quan bí thư rằng, “Tôi có tìm được cuốn sách luật pháp trong Ðền Thờ CHÚA.” Ðoạn, Hilkiah trao cuốn sách đó cho Shaphan. Ông ta lấy và đọc.

Thầy tế lễ thượng phẩm Hilkiah đã tìm thấy Sách Luật Pháp bị bỏ quên trong một góc sâu kín của đền thờ. Theo ghi chép ở chương 23, đó là Sách Luật Pháp mà ngay cả thầy tế lễ thượng phẩm Hilkiah cũng chưa từng thấy trong đời.

Anh chị em có thể hình dung tình huống xảy ra với họ sau khi khám phá ra Sách Luật Pháp không?

2 Kings 22:13 “Hãy đi, cầu vấn CHÚA cho ta, cho dân, và cho cả Judah, theo như lời trong sách mới tìm được, vì cơn thịnh nộ của CHÚA đang nhen nhúm nghịch lại chúng ta thật lớn thay, bởi tổ tiên chúng ta đã không vâng theo những lời trong sách nầy mà làm theo những điều đã viết cho chúng ta.”

Vua Josiah thú nhận rằng họ chưa bao giờ vâng theo những lời được chép trong Sách Luật Pháp. Họ thú nhận rằng tổ phụ của họ cũng chưa bao giờ hành động đúng theo tất cả những gì được chép trong Sách Luật Pháp. Có lẽ là trong hàng trăm năm.

2 Kings 23:4 Vua ra lịnh cho Thượng Tế Hilkiah, những vị tư tế bậc nhì, và những người canh cửa Ðền Thờ phải đem ra khỏi Ðền Thờ tất cả những vật dụng đã làm cho thần Baal, cho nthần Asherah, và cho tất cả các thần linh trên không trung. Ông đốt tất cả những thứ đó trong một cánh đồng ở Thung Lũng Kidron, bên ngoài Thành Jerusalem, rồi cho đem tro của chúng đến Bethel.

Thật là một tình huống nực cười và đáng xấu hổ! Nó đã xảy ra ngay trong đền thờ của Đức Chúa Trời tại Jerusalem. Chúa đã chọn đền thờ đó để đặt danh Ngài, phải không? Cũng có thầy tế lễ thượng phẩm để dâng của lễ thiêu. Họ vẫn kêu cầu danh Jehovah mỗi khi dâng tế lễ ở đó.

Tuy nhiên, đền thờ lại là nơi trú ngụ của ma quỷ. Đủ loại vật dụng và khí cụ cho các thần tượng đều ở đó. Anh chị em có thể hình dung Đức Chúa Trời đã phẫn nộ đến mức nào không? Hãy nghĩ xem Chúa đã tức giận dường nào.

2 Kings 23:21-23 Vua truyền lệnh cho toàn dân rằng: Hãy giữ Lễ Vượt Qua cho Chúa, Đức Chúa Trời của các ngươi, như đã được chép trong sách giao ước này. Vì từ những ngày của các quan xét, là những người xét đoán Israel,và suốt mọi ngày của các vua Israel cùng các vua Judah, chưa từng có Lễ Vượt Qua nào được cử hành như Lễ Vượt Qua này. Chỉ đến năm thứ mười tám đời vua Josiah thì Lễ Vượt Qua này mới được cử hành cho Chúa tại Jerusalem.

Bây giờ chúng ta có thể hiểu rõ tình hình. Họ chưa bao giờ kỷ niệm các kỳ lễ mà Chúa ra lệnh cho dân Israel phải giữ đúng thời điểm. Nói cách khác, họ dâng tế lễ bất cứ khi nào thuận tiện cho họ. Họ kêu cầu danh Chúa theo những quy định sai lầm mà Chúa chưa bao giờ ban cho họ. Họ đã vi phạm sắc lệnh và các kỳ lễ.

Isaiah 1:11 Chúa phán rằng:“Ta cần chi vô số của tế lễ các ngươi? Ta đã chán ngấy của lễ thiêu bằng chiên đựcvà mỡ của thú béo; huyết của bò đực, chiên con và dê đựcTa chẳng đẹp lòng.”

Chúa phán: "Ngài chẳng đẹp lòng về các tế lễ của họ".

Isaiah 1:14 Linh hồn Ta thật chán ghét những ngày trăng mới và những kỳ lễ hội của các ngươi. Những ngày lễ ấy đã thành một gánh nặng cho Ta; Ta thật mệt mỏi vì phải chịu đựng các ngày lễ hội ấy.

Đó là thời điểm do ai định? Dân Israel dâng tế lễ vào những ngày riêng mà họ thích, chứ không phải vào các kỳ lễ của Chúa. Bây giờ, đã đến lúc nói về bài học thứ hai liên quan đến danh Chúa.

  • Bài học thứ nhất là gì? Bài học thứ nhất là chúng ta phải đến đền thờ để dâng tế lễ, bởi vì Chúa đặt danh Ngài trong đền thờ.
  • Bài học thứ hai là gì? Bài học thứ hai là dân Israel phải vâng theo các sắc lệnh, luật pháp và quy định khi họ đến đền thờ của Đức Chúa Trời, nơi Chúa đặt danh Ngài.

Và hai bài học này có thể được gọi là hai nguyên tắc liên quan đến danh Đức Chúa Trời. Bởi vì giao ước cũ là hình bóng và mô hình cho giao ước mới, nên hai nguyên tắc đó cũng phải áp dụng như nhau cho giao ước mới.

Khi Anh chị em cố gắng áp dụng hai nguyên tắc này vào Cơ Đốc giáo hiện nay, Anh chị em nghĩ tình huống của Vua Josiah có thể áp dụng cho hội thánh nào?

Anh chị em nghĩ sao về Công giáo La Mã? Họ gọi tổ chức của mình là hội thánh. Họ cũng cầu nguyện nhân danh Chúa Jesus. Anh chị em có nghĩ rằng họ gọi danh Chúa Jesus là thánh không? Anh chị em không nghĩ rằng họ đang lạm dụng danh Chúa Jesus sao? Lịch sử của Công giáo La Mã đã hoàn toàn phớt lờ và phá hủy hai nguyên tắc này.

Anh chị em nghĩ sao về các hội thánh Tin Lành? Anh chị em có nghĩ tình hình của họ tốt hơn Công giáo La Mã không? Tôi không nghĩ vậy. Khi chúng ta nói về ngày Sabbath, giáo hội Công giáo dễ dàng chấp nhận rằng họ đã thay đổi nó bằng thẩm quyền của Giáo hoàng. Tuy nhiên, hội thánh Tin Lành chưa bao giờ chấp nhận rằng ngày Sabbath đã bị giáo hội Công giáo đổi thành Chủ nhật vào thời trung cổ. Các học giả Tin Lành tuyên bố rằng hội thánh sơ khai bắt đầu thờ phượng vào Chủ nhật. Họ cố gắng biện minh cho những tuyên bố sai lầm của mình bằng cách đưa ra vô số tài liệu sai trái.

Tôi tin rằng hình phạt dành cho họ sẽ không bao giờ nhẹ hơn hình phạt của người Công giáo.

Leviticus 20:3 Còn Ta, chính Ta sẽ để mặt Ta nghịch lại nó, và sẽ khai trừ nó ra khỏi dân, vì nó đã dâng con cái nó cho Molek làm ô uế nơi thánh Ta và làm ô danh thánh Ta.

Ezekiel 23:38-39 Ngoài ra, chúng còn làm điều nầy nữa để chống lại Ta: cùng trong một ngày chúng vừa làm ô uế nơi thánh của Ta và vừa vi phạm ngày Sabbath của Ta. Chính trong ngày chúng giết các con của chúng để cúng cho các thần tượng của chúng, chúng vào trong nơi thánh của Ta và làm nơi ấy trở nên phàm tục. Ðó là những gì chúng đã làm trong nhà Ta.

Tình trạng của Cơ Đốc giáo hiện nay là sự ứng nghiệm lời tiên tri trong Ezekiel chương 23 và Leviticus chương 20. Còn về WMSCOG thì sao? Họ đã thay đổi danh của Đấng Cứu Thế. Do đó, WMSCOG không phải là hội thánh. Đó là một tổ chức hoàn toàn khác biệt, rất xa rời Cơ Đốc giáo.

Revelation 14:12 Ở đây chỉ về sự kiên trì chịu đựng của các thánh đồ, những người vâng giữ các điều răn của Ðức Chúa Trời và giữ vững đức tin nơi Ðức Chúa Jesus.

Đức Chúa Cha đã tiên tri rằng hội thánh cuối cùng phải là những thánh đồ vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và trung tín với Đức Chúa Jesus. Sách Khải Huyền cho chúng ta biết hai điều kiện. Hội thánh cuối cùng phải trung tín với Đức Chúa Jesus và phải vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời.

Hãy cho tôi biết bất kỳ hội thánh nào trên thế giới mà hai nguyên tắc này có thể được áp dụng? Tôi chắc chắn có thể nói rằng, không có hội thánh nào tuân theo hai nguyên tắc này ngoại trừ COGJW. Mặc dù hội thánh của chúng ta hiện nay có vẻ nhỏ bé và không đáng kể, nhưng tương lai của chúng ta sẽ rất vinh hiển.

Matthew 13:44 Vương quốc thiên đàng giống như một kho tàng chôn giấu trong cánh đồng. Một người nọ khám phá được bèn che giấu nó lại, rồi vui mừng trở về, bán tất cả những gì mình có, và mua cánh đồng ấy.

COGJW chính là đám ruộng nơi kho báu được giấu kín. 

Amen

 Phụ lục tham khảo về việc tin vào danh Chúa Jesus

John 20:31 Nhưng những việc nầy được chép ra để các người tin rằng Ðức Chúa Jesus chính là Ðấng Christ, Con Ðức Chúa Trời, và để khi tin các người có thể có sự sống trong danh Ngài.

I John 2:12 12Hỡi các con trẻ, tôi viết cho các con, vì nhờ danh Ngài, những tội lỗi của các con đã được tha.

I John 3:23 Ðây là điều răn của Ngài: chúng ta phải tin vào danh của Con Ngài, Ðức Chúa Jesus Christ, và phải yêu thương nhau, như Ngài đã truyền cho chúng ta

Acts 4:12 Không có ơn cứu rỗi trong đấng nào khác, vì chẳng có danh nào khác ban cho loài người ở dưới trời, hầu chúng ta phải nhờ danh đó để được cứu.

Acts 10:43 Tất cả các vị tiên tri đều đã làm chứng về Ngài rằng hễ ai tin Ngài sẽ nhận được sự tha tội nhờ danh Ngài.

I Corinthians 6:11 Ðây là những điều trước kia một số người trong anh chị em cũng đã như thế, nhưng bây giờ anh chị em đã được thanh tẩy, anh chị em đã được thánh hóa, anh chị em đã được xưng công chính trong danh Ðức Chúa Jesus Christ và trong Ðức Thánh Linh của Ðức Chúa Trời chúng ta rồi.

Hebrews 13:15 Vậy nhờ Ngài chúng ta hãy liên tục dâng của lễ bằng sự ca ngợi lên Ðức Chúa Trời, tức dùng miệng lưỡi mình xưng tụng danh Ngài.

Nguồn: COGJW 

Đăng nhận xét (0)
Mới hơn Cũ hơn