Tuy hội thánh của chúng ta có vẻ nhỏ bé về quy mô và thiếu đi vẻ hào nhoáng bên ngoài, nhưng thông điệp hôm nay nhắc nhở chúng ta rằng Đức Chúa Trời chưa bao giờ đánh giá dân Ngài dựa trên số lượng hay vẻ bề ngoài. Xuyên suốt Kinh Thánh, Đức Chúa Trời chọn người không phải vì địa vị bên ngoài của họ, mà là bởi đức tin và sự vâng lời.
Chân lý này được thể hiện rõ nét trong đoạn Kinh Thánh hôm nay trích từ sách Matthew 15.
[Matthew 15:22-24] Và kìa, một người đàn bà Canaan từ vùng ấy đi ra, kêu lớn rằng: “Lạy Chúa, Con vua David, xin thương xót tôi! Con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm”; nhưng Ngài không đáp lại bà một lời, các môn đồ đến gần nài xin Ngài rằng: “Hãy cho bà ấy đi đi, vì bà ấy cứ kêu la theo sau chúng ta”; Ngài đáp rằng: “Ta chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi.”
Tại Sao Jesus Lại Nói Rằng Ngài Chỉ Được Sai Đến Với Israel?
Theo lẽ thường tình thì chúng ta biết Jesus là Đấng Messiah, Đấng đến để cứu rỗi toàn thể nhân loại. Tuy nhiên, trong phân đoạn này, thoạt đầu Jesus từ chối nói chuyện với người phụ nữ dân ngoại và tuyên bố rằng: "Ta chỉ được sai đến với những con chiên lạc mất của nhà Israel." Tại sao Ngài lại nói như vậy? Jesus đã khẳng định rõ ràng rằng chức vụ trên đất của Ngài trước hết là hướng về dân Israel, những người đã được Đức Chúa Trời tuyển chọn.
Đúng như vậy, sự lựa chọn của Đức Chúa Trời dành cho Israel được nhấn mạnh xuyên suốt Cựu Ước. Sau khi giải cứu họ khỏi Ai-cập và cho họ định cư tại Canaan, Đức Chúa Trời đã giao phó lời Ngài cho họ. Trong sách Phục Truyền chương 8, Đức Chúa Trời truyền lệnh cho dân Israel:
[Deuteronomy 8:1] Toàn bộ điều răn mà hôm nay ta truyền cho các ngươi, các ngươi phải cẩn thận tuân giữ và thực hành, để các ngươi được sống, được gia tăng đông đúc, và vào chiếm hữu xứ mà Đức Jehovah đã thề ban cho các tổ phụ các ngươi.
[Deuteronomy 8:19] Và nếu các ngươi quên Đức Jehovah, Đức Chúa Trời của các ngươi, đi theo các thần khác, phục sự chúng và sấp mình thờ lạy chúng, thì hôm nay ta làm chứng cảnh cáo các ngươi rằng: các ngươi chắc chắn sẽ bị diệt vong.
Israel đã trở thành dân tuyển của Đức Chúa Trời qua Luật pháp của Moses được ban hành tại núi Sinai. Vậy thì, ơn phước được lựa chọn này có tồn tại đời đời cho dân Israel không? Không đâu. Bởi vì dân Israel đã phá vỡ luật pháp, nên họ phải chịu hàng loạt thất bại và hình phạt trong suốt chiều dài lịch sử. Và cuối cùng, vai trò là dân tuyển của Đức Chúa Trời dựa trên huyết thống của họ đã chấm dứt, và kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời giờ đây được mở ra cho mọi người qua đức tin nơi Đấng Christ.
Bây giờ, chúng ta hãy cùng xem xét chuyện gì đã xảy ra dẫn đến việc họ đánh mất vị thế là dân tuyển.
Sự Thất Bại Của Israel Và Lời Hứa Về Cơ Hội Cuối Cùng Của Đức Chúa Trời
Liệu dân Israel có giữ trọn giao ước với Đức Chúa Trời trong tư cách là dân tuyển của Ngài không? Đáng buồn thay là không. Như Đức Chúa Trời đã cảnh báo, họ đã bị Babylon tiêu diệt. Mặc dù Đức Chúa Trời hứa cho họ trở về sau bảy mươi năm phu tù, nhưng sự ăn năn của họ là điều cốt yếu để Jerusalem được phục hồi.
Sách Daniel ghi lại cảnh phu tù của Israel và những lời cầu nguyện khẩn thiết của Daniel xin cho Jerusalem được khôi phục. Trong sách Daniel, chúng ta có thể thấy cách Daniel cầu nguyện và cách Đức Chúa Trời ban cho dân Israel cơ hội một lần nữa.
[Daniel 9:3] Tôi hướng mặt mình về Chúa là Đức Chúa Trời, để tìm kiếm Ngài bằng lời cầu nguyện và khẩn xin, trong sự kiêng ăn, mặc bao gai, và tro bụi.
Lời cầu nguyện của Daniel trong các câu 4-15 là một lời xưng tội sâu sắc, thừa nhận rằng Israel xứng đáng chịu sự phán xét của Đức Chúa Trời. Ông nài xin không phải vì lợi ích của họ, mà vì danh và sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.
Daniel chẳng còn mặt mũi nào để cầu xin sự khôi phục cho Jerusalem vì cớ dân Israel. Ông cầu nguyện vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Ông cầu nguyện rằng nếu Jerusalem không được khôi phục, đó sẽ là một nỗi ô nhục cho danh Chúa.
[Daniel 9:16-19] Lạy Chúa, theo mọi sự công chính của Ngài, xin cho cơn giận và thịnh nộ của Ngài quay khỏi thành Ngài là Jerusalem, núi thánh của Ngài, vì do tội lỗi chúng con và do gian ác của tổ phụ chúng con, Jerusalem và dân Ngài đã trở nên sự sỉ nhục cho mọi kẻ chung quanh; vậy bây giờ, lạy Đức Chúa Trời chúng con, xin lắng nghe lời cầu nguyện của tôi tớ Ngài và những lời khẩn xin của người, xin làm cho mặt Ngài chiếu sáng trên đền thánh Ngài đang bị hoang tàn, vì cớ chính Chúa; lạy Đức Chúa Trời tôi, xin nghiêng tai Ngài mà nghe, mở mắt Ngài mà xem sự hoang tàn của chúng con và của thành được gọi bằng danh Ngài, vì không phải dựa trên sự công chính của chúng con mà chúng con dâng lời khẩn xin trước mặt Ngài, nhưng là dựa trên lòng thương xót lớn lao của Ngài; lạy Chúa, xin nghe, lạy Chúa, xin tha thứ, lạy Chúa, xin lắng tai và hành động, xin đừng chậm trễ, vì chính Ngài, lạy Đức Chúa Trời của con, vì danh Ngài được gọi trên thành Ngài và trên dân Ngài.
Daniel kêu cầu đến danh dự và danh vinh hiển của Đức Chúa Trời. Nếu Jerusalem vẫn còn hoang tàn, vinh quang của Đức Chúa Trời giữa các dân tộc sẽ bị lu mờ. Ông xin sự khôi phục cho Jerusalem vì danh tiếng của Đức Chúa Trời, Đấng đã chọn lựa Israel.
Câu Trả Lời Của Đức Chúa Trời: Lời Tiên Tri Về Bảy Mươi 'Tuần Lễ'
Đức Chúa Trời đáp lời cầu nguyện của Daniel bằng cách sai thiên sứ Gabriel đến, mang theo lời tiên tri về bảy mươi 'tuần lễ' (Daniel 9:21–27). Quý vị đã bao giờ nghe về lời tiên tri bảy mươi 'tuần lễ' chưa? Đức Chúa Trời đã ấn định một giai đoạn tiên tri kéo dài bảy mươi 'tuần' cho Israel, sau thời gian đó, công việc đặc biệt của Ngài dành cho họ với tư cách là dân tuyển sẽ bị bãi bỏ.
Trong giải nghĩa Kinh Thánh, chúng ta có thể thấy rằng bảy mươi 'tuần lễ' nghĩa là 490 năm. Chúng ta đã biết qua việc nghiên cứu Daniel chương 7 rằng một ngày được hiểu là một năm. 70 tuần là 490 ngày, và 490 ngày được giải nghĩa là 490 năm. Nhiều học giả Kinh Thánh hiểu lời tiên tri này bằng cách sử dụng nguyên tắc một ngày đổi một năm, vốn được dùng nhất quán trong các đoạn văn tiên tri. Khi chúng ta áp dụng nguyên tắc này, dòng thời gian dẫn chúng ta đến chính xác thời điểm chức vụ của Jesus.
Giai đoạn tiên tri 490 năm là khoảng thời gian được ban cho Israel như một cơ hội một lần nữa để trở thành dân tuyển của Đức Chúa Trời. Daniel 9:25-27 cho chúng ta lời giải thích chi tiết về những gì sẽ xảy ra trong suốt giai đoạn tiên tri 490 năm này.
[Daniel 9:25] Vậy hãy biết và hiểu rằng: từ lúc ban ra lời truyền để phục hồi và xây dựng lại Jerusalem, cho đến Đấng Chịu Xức Dầu là Đấng Lãnh Đạo, sẽ có bảy tuần lễ và sáu mươi hai tuần lễ; thành ấy sẽ được xây dựng lại, với quảng trường và hào lũy, dù trong những thời kỳ khó khăn.
Trong câu này, chúng ta có thể tìm thấy manh mối để xác định điểm bắt đầu của giai đoạn tiên tri 490 năm. Đó là "từ khi ra lệnh tu sửa và xây lại Jerusalem". Các học giả Kinh Thánh xác định sắc lệnh này là sắc lệnh do Vua Artaxerxes ban hành vào năm 457 TCN.
Theo Ezra 7:7, Ezra được sai đến Jerusalem theo sắc lệnh của Vua Artaxerxes vào năm thứ bảy triều đại vua này. Vì triều đại của Artaxerxes bắt đầu vào năm 464 TCN theo lịch sử thế giới, nên năm thứ bảy triều đại của ông sẽ là năm 457 TCN.
Câu 25 nói, "Cho đến khi Đấng Chịu Xức Dầu hiện đến, sẽ có tổng cộng sáu mươi chín 'tuần lễ'." 'Đấng Chịu Xức Dầu' nghĩa là gì? Nghĩa là Đấng Messiah, phải không? Thật là một lời tiên tri kỳ diệu cho chúng ta biết khi nào Đấng Cứu Thế sẽ xuất hiện.
Cộng thêm 483 năm, tương đương với sáu mươi chín 'tuần lễ', tính từ năm 457 TCN, chúng ta đến năm 27 SCN (vì không có năm 0 nên 483-457 thì sẽ đến năm 27 SCN). Anh chị em có nhớ rằng Jesus chịu baptism vào năm 27 SCN, khi Ngài 30 tuổi không? Như quý vị biết, Ngài sinh vào khoảng năm 4 TCN.
Điều này thật kỳ diệu phải không? Anh chị em có thể không tin rằng sách Daniel đã báo trước chính xác năm mà Jesus sẽ chịu baptism và bắt đầu chức vụ công khai của Ngài.
Chúng ta hãy tiếp tục với lời tiên tri trong sách Daniel.
[Daniel 9:26-27] Sau sáu mươi hai tuần lễ, Đấng Chịu Xức Dầu sẽ bị giết chết và không còn gì cho Ngài; thành và nơi thánh sẽ bị quân của một thủ lĩnh đến hủy diệt, hậu quả cuối cùng của nó sẽ như cơn nước lũ, và cho đến cuối cùng sẽ có chiến tranh, những sự hoang tàn đã được định sẵn; người thủ lĩnh ấy sẽ lập một giao ước vững chắc với nhiều người trong một tuần lễ, đến giữa tuần lễ nó sẽ khiến của tế lễ và lễ chay dứt đi, trên cánh của những sự gớm ghiếc sẽ là kẻ gây hoang tàn, cho đến khi sự tận diệt đã được định đổ xuống trên kẻ gây ra hoang tàn.
Sách Daniel 9:26-27 không chỉ thông báo thời điểm bắt đầu chức vụ công khai của Jesus, mà còn báo trước rằng Ngài sẽ thiết lập một giao ước mới và chịu chết vào giữa bảy năm cuối cùng, và hệ thống tế lễ của giao ước cũ sẽ được cải cách.
Chúa Jesus đã thi hành chức vụ trong ba năm rưỡi, thiết lập giao ước mới ngay trước sự đóng đinh của Ngài, đúng như lời tiên tri về "giữa tuần lễ cuối cùng".
Anh chị em có biết chuyện gì đã xảy ra tại Jerusalem ba năm rưỡi sau khi Jesus phục sinh và thăng thiên không?
Sau khi Jesus phục sinh và thăng thiên, và khoảng ba năm rưỡi sau đó, một cơn bắt bớ lớn đã làm các tín đồ tản lạc từ Jerusalem đến các vùng dân ngoại như Antioch. Từ thời điểm đó, trọng tâm của tin lành đã chuyển từ Israel sang dân ngoại.
[Acts 11:19, 26] Vậy những người bị tản lạc vì cơn bắt bớ xảy ra liên quan đến Stephen đã đi đến Phoenicia, Cyprus, và Antioch, nhưng không rao giảng lời nào cho ai khác ngoài người Do Thái mà thôi; khi tìm được Saul, Barnabas dẫn ông đến Antioch, và trong suốt một năm trọn họ cùng nhóm lại với hội thánh và dạy dỗ một đoàn dân đông, và chính tại Antioch các môn đồ lần đầu tiên được gọi là những người tin vào Đấng Chirst (Christians).
Khi giai đoạn tiên tri 490 năm đã hoàn tất, trọng tâm của tin lành chuyển từ Israel sang dân ngoại.
Sự Kết Thúc Vai Trò Đặc Biệt Của Israel Và Tin Lành Cho Mọi Người
Giai đoạn công việc cứu rỗi đặc biệt của Đức Chúa Trời dành cho Israel theo phần xác đã được làm trọn và kết thúc. Tuy nhiên, một số nhóm Cơ đốc giáo ngày nay vẫn khẳng định rằng Đức Chúa Trời có một kế hoạch riêng biệt, đang tiếp diễn cho Israel theo huyết thống phần xác. Nhưng điều này trái ngược với đức tin và sự dạy dỗ của các sứ đồ.
Trong thời đại Tân Ước, không còn sự phân biệt nào giữa người Do Thái và dân ngoại trong kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Dân Israel không thể được gọi là dân tuyển của Đức Chúa Trời nữa.
Bây giờ, anh chị em đã hiểu tại sao Chúa Jesus nói rằng Ngài chỉ được sai đến với những con chiên lạc mất của nhà Israel chưa? Bởi vì Ngài đến trong thời đại thuộc giai đoạn tiên tri dành cho dân Israel. Tuy nhiên, dân tuyển của Đức Chúa Trời đã chối bỏ Ngài, và sứ mạng tin lành đã mở rộng ra ngoài phạm vi Israel. Tin lành của Jesus bắt đầu được trao cho dân ngoại.
[Galatians 3:28] Tại đây không còn phân biệt người Do Thái hay dân ngoại, nô lệ hay tự do, nam hay nữ, vì tất cả anh em đều là một trong Đấng Christ Jesus.
Ví dụ, có một lời tiên tri về 144,000 người trong Khải Huyền chương 7. Nhưng con số này không ám chỉ các chi phái Israel theo huyết thống, mà là các thánh đồ được chọn, những người trung tín với Jesus. Họ được liệt kê một cách tượng trưng là mười hai chi phái. Đó là vì hội thánh cuối cùng của Đức Chúa Trời được hiệp nhất như một thân thể, các chi thể được kết nối chặt chẽ với nhau và có tổ chức.
Danh Phận Thật Và Sự Tin Cậy Của Chúng Ta
Thưa các anh chị em, chúng ta đã cùng học về lời tiên tri sâu sắc từ sách Daniel. Thông điệp này thực sự quá đỗi kỳ diệu đối với chúng ta. Chúng ta không thể phủ nhận rằng Đức Chúa Trời đã tể trị mọi sự. Chúng ta không thể chối bỏ chân lý của đời sống tâm linh mình.
Hội thánh chúng ta có thể không lớn hay bề thế bên ngoài, nhưng chúng ta là một phần trong dân tuyển của Đức Chúa Trời không phải theo huyết thống, mà bởi đức tin nơi Đấng Christ. Lịch sử của Israel dạy chúng ta rằng các lời hứa của Đức Chúa Trời được làm trọn không phải nhờ sức mạnh bên ngoài, mà qua đức tin, sự ăn năn và vâng lời.
Hãy hãnh diện vì được kêu gọi, được cứu chuộc và được hiệp nhất trong Đấng Christ. Hãy đứng vững vàng và tin cậy, vì biết rằng chúng ta là những người thừa hưởng lời hứa của Đức Chúa Trời và là những người tham dự vào kế hoạch đời đời của Ngài.
Mong chúng ta luôn ghi nhớ: Giá trị của chúng ta không nằm ở số lượng hay vẻ bề ngoài, mà ở việc được làm dân của Đức Chúa Trời, được gọi để mang danh Ngài và phản chiếu vinh hiển của Ngài cho thế gian.
Nguồn: https://blog.naver.com/ceongkim
