Người nông dân dù gieo loại hạt giống nào thì cũng đều sử dụng cùng một loại nước. Công hiệu của nước không thay đổi tùy theo loại hạt giống. Nơi nào có nước chảy qua, nơi đó hạt giống sẽ nảy mầm. Lời của Đức Chúa Trời cũng giống như vậy. Lời Ngài là nước sự sống làm mềm mại tâm hồn và cung cấp dưỡng chất cho chúng ta. Hôm nay, chúng ta hãy cùng xem xét ngày Sabbath trở thành dòng nước sự sống như thế nào để chữa lành linh hồn, dẫn dắt bước chân và biến đổi chúng ta trở nên con người mới.
1. Ngày Sabbath quan trọng như thế nào đối với Đức Chúa Trời
Trước hết, hãy xem Kinh Thánh coi trọng ngày Sabbath đến mức nào.
Exodus 20:8 Hãy nhớ ngày Sabbath mà biệt riêng ngày ấy ra thánh.
Mười Điều Răn là mục đích mà dân sự của Đức Chúa Trời phải đạt được khi giữ trọn vẹn chế độ tế lễ của Cựu Ước. Đức Chúa Trời đã đưa ngày Sabbath vào một trong Mười Điều Răn ấy. Điều này cho thấy ngày Sabbath quan trọng dường nào đối với Ngài. Chúa Jesus cũng đã phán:
Matthew 12:8 Vì Con Người là Chúa của ngày Sabbath.
Nói cách khác, chính Chúa Jesus đã xác nhận sự thật rằng điều răn về ngày Sabbath được ban cho làm luật pháp trong Cựu Ước vẫn còn hiệu lực cho đến ngày nay. Vậy thì tại sao Đức Chúa Trời lại nhấn mạnh ngày Sabbath đến như vậy?
2. Ngày Sabbath là thời gian ân điển để bước vào Nước Đức Chúa Trời
Kinh Thánh cho biết rằng không phải cứ chịu phép Baptism và giữ Lễ Vượt Qua là chúng ta ngay lập tức trở thành công dân Nước Thiên Đàng hoàn hảo. Chúng ta cần phải lớn lên cho đến khi đạt được hình ảnh của Đấng Christ.
Ephesians 4:13 cho đến khi tất cả chúng ta được hiệp một trong đức tin và trong sự hiểu biết Con Ðức Chúa Trời, đạt đến mức trưởng thành, tới tầm thước vóc dáng trọn vẹn của Ðấng Christ.
Sự cứu rỗi không được ấn định chỉ bằng một lần chịu phép Baptism hay giữ một lần Lễ Vượt Qua. Sứ đồ Paul nói rằng chúng ta phải bước đi suốt cả cuộc đời cho đến khi trưởng thành đạt đến tầm thước trọn vẹn của Đấng Christ. Vậy làm thế nào để chúng ta có thể lớn lên thành con người mới này? Sách Hebrews trả lời câu hỏi này thông qua lịch sử nơi đồng vắng của dân Israel.
Hebrews 3:8-11 Thì chớ cứng lòng như đã làm trong ngày nổi loạn, Như trong ngày thử thách trong đồng hoang, Nơi tổ phụ các ngươi đã thử và thách thức Ta, Dù họ đã thấy những việc của Ta trong bốn mươi năm. Vì vậy Ta đã giận thế hệ ấy và đã nói, ‘Lòng chúng nó cứ lầm lạc luôn; Chúng chẳng biết các đường lối của Ta.’ Như Ta đã thề trong cơn giận của Ta, ‘Chúng sẽ không được vào nơi an nghỉ của Ta.’”
Đức Chúa Trời đã không cho phép dân Israel phản nghịch trong đồng vắng được vào đất Canaan. Sách Hebrews nói rằng sự an nghỉ tại Canaan là bài học cho sự an nghỉ đời đời trên Nước Thiên Đàng.
Hebrews 4:1-5 Vậy, trong khi lời hứa cho vào nơi an nghỉ của Ngài vẫn còn hiệu lực, chúng ta khá lo sợ, kẻo có người bị hụt mất cơ hội được vào. Vì chúng ta đã được nghe giảng Tin Lành giống như họ đã được nghe giảng Tin Lành, nhưng sứ điệp họ nghe không ích lợi gì cho họ, bởi vì họ không lấy đức tin để kết hợp với sứ điệp đã nghe. Còn chúng ta, những người có lòng tin, thì bước vào nơi an nghỉ đó, như Ngài đã phán, “Như Ta đã thề trong cơn giận của Ta, ‘Chúng sẽ không được vào nơi an nghỉ của Ta,’” mặc dù các công việc của Ngài đã hoàn tất từ khi sáng thế. Vì đâu đó Ngài đã nói về ngày thứ bảy rằng, “Ngày thứ bảy Ðức Chúa Trời nghỉ làm mọi công việc Ngài đã làm.” Nhưng trong chỗ nầy Ngài lại nói, “Chúng sẽ không được vào nơi an nghỉ của Ta.”
Hebrews 4:1 chép rằng: "Đang khi còn có lời hứa cho vào sự yên nghỉ Chúa, hãy lo sợ..." Tức là, cũng như Canan là hình bóng của Nước Thiên Đàng, thì 40 năm trong đồng vắng cũng là mô hình cho Hội Thánh ngày nay.
Dân Israel đã giữ Lễ Vượt Qua, băng qua Biển Đỏ và được giải phóng khỏi Ai Cập. Tuy nhiên, vùng đất an nghỉ Canaan không được ban cho họ ngay lập tức. Trong suốt 40 năm, họ phải nhận lãnh nước sự sống của Đức Chúa Trời và chịu sự huấn luyện vào mỗi ngày Sabbath hàng tuần. Chỉ những người tin cậy Đức Chúa Trời và bước đi bằng đức tin đến cuối cùng mới được vào vùng đất hứa. Tác giả sách Hebrews nói rằng đây là mô hình mà Hội Thánh ngày nay phải trải qua.
Hebrews 4:11 Thế thì chúng ta hãy cố gắng vào nơi an nghỉ đó, kẻo có ai bị ngã xuống vì theo gương không vâng lời chăng.
Từ "cố gắng" ở đây có nghĩa là giữ gìn ngày Sabbath một cách trung tín vào mỗi tuần. Ngày Sabbath là kênh kết nối mà Đức Chúa Trời ban cho dân sự Ngài. Các thánh đồ Hội Thánh sơ khai dù đã chịu phép Baptism và giữ Lễ Vượt Qua giao ước mới, nhưng họ vẫn phải chịu sự rèn tập đức tin nhờ ân điển của ngày Sabbath hàng tuần cho đến khi về tới Nước Thiên Đàng.
3. Ngày Sabbath là cây gậy của Đức Chúa Trời dẫn dắt bước chân chúng ta
Tôi xin kể một câu chuyện về nhà truyền giáo nổi tiếng, Mục sư Billy Graham. Ông thường xuyên cộng tác với Kim Wickes, là một nữ ca sĩ Tin Lành (Gospel singer) người Mỹ gốc Hàn bị khiếm thị. Bà được biết đến với giọng hát soprano trong trẻo và câu chuyện vượt lên nghịch cảnh của mình. Bà bị mất thị lực trong Chiến tranh Triều Tiên, lớn lên ở trại trẻ mồ côi và được một quân nhân Mỹ đưa sang Mỹ. Thông qua việc học tập tại Đại học Bang Indiana và du học tại Áo, bà đã trở thành một ca sĩ thanh nhạc xuất sắc. Trong những lần làm chứng, cô thường nói:
"Khi mọi người dẫn đường cho tôi, họ không giải thích những gì sẽ xảy ra ở 100 mét phía trước. Họ chỉ nói: 'Phía trước có vũng nước đấy hãy bước qua', hoặc là 'Có bậc thang đấy hãy nhấc chân lên'. Tôi chỉ tin tưởng người dẫn đường và bước đi từng bước một. Cứ đi theo người dẫn đường đáng tin cậy thì chẳng mấy chốc sẽ đến đích."
Và bà nói thêm:
"Đức Chúa Trời cũng dẫn dắt chúng ta theo cách như vậy. Chúng ta không biết chuyện của 10, 20 năm sau. Nhưng nếu chúng ta tuân theo lịch trình mỗi ngày mà Đức Chúa Trời chỉ dẫn hôm nay, thì Ngài cũng sẽ dẫn dắt ngày mai và ngày kia nữa. Cuối cùng, Ngài sẽ đưa chúng ta đến nơi đã hứa."
Dù chúng ta đã chịu phép Baptism và giữ các kỳ lễ trọng thể của giao ước mới, chúng ta vẫn không biết còn bao xa nữa mới đến Thiên Đàng. Về mặt linh hồn, chúng ta là những lữ khách giống như người mù, không thể nhìn thấy trước dù chỉ một ngày. Khi ấy, ngày Sabbath giống như cây gậy của Đức Chúa Trời. Đó là công cụ mà Đức Chúa Trời dùng để nắm tay và dẫn dắt chúng ta từng bước một. Nếu chúng ta giữ ngày Sabbath mỗi tuần, một ngày nào đó chúng ta chắc chắn sẽ đến được Thiên Đàng. Ngày Sabbath chính là cây gậy của Đức Chúa Trời dẫn dắt chúng ta từng bước về Nước Thiên Đàng mỗi tuần.
4. Ngày Sabbath là tấm bản đồ kho báu dẫn đến Nước Thiên Đàng
Chúa Jesus đã ví Nước Thiên Đàng như kho báu được giấu kín.
Matthew 13:44 Vương quốc thiên đàng giống như một kho tàng chôn giấu trong cánh đồng. Một người nọ khám phá được bèn che giấu nó lại, rồi vui mừng trở về, bán tất cả những gì mình có, và mua cánh đồng ấy.
Dù kho báu đã được hứa ban, nhưng để đến được đó, chúng ta cần một tấm bản đồ. Ngày Sabbath chính là tấm bản đồ dẫn đến Nước Đức Chúa Trời. Thế gian này đầy rẫy nỗi buồn, lo âu, thất vọng và hiểm nguy. Chúng ta có thể vấp ngã bất cứ lúc nào. Ngay cả Sứ đồ Paul cũng đã thốt lên:
Roman 7:24 Khốn thay cho tôi! Ai sẽ cứu tôi khỏi thân thể sẽ chết nầy?
Paul còn như vậy thì thế gian chúng ta đang sống nguy hiểm đến nhường nào? Đó là nơi dễ khiến ta gục ngã trước khi đến được Thiên Đàng. Thế nhưng, thông qua ngày Sabbath, Đức Chúa Trời phán với chúng ta rằng: "Hãy bước thêm một bước nữa. Hãy tiếp tục đi cùng Ta." Ngày Sabbath đóng vai trò như tấm bản đồ kho báu dẫn dắt chúng ta về Thiên Đàng.
5. Ngày Sabbath ban nước sự sống cho kẻ giữ gìn
![]() |
| Hình ảnh minh họa sứ đồ John giữ Sabbath trên đảo Patmos |
Ai đã từng trồng cây trong chậu đều biết, nếu không tưới nước đúng lúc, cây sẽ khô héo và chết. Ngày Sabbath là ngày Đức Chúa Trời tưới nước sự sống vào linh hồn chúng ta. Thông qua lời Chúa, sự tán dương và cầu nguyện, tâm linh khô hạn của chúng ta được sống lại. Việc các bạn hiện diện trong buổi thờ phượng ngày Sabbath hôm nay và lắng nghe lời Chúa chính là bằng chứng cho thấy Đức Chúa Trời đang dẫn dắt chúng ta.
Giống như dân Israel đã giữ ngày Sabbath suốt 40 năm và được vào Canaan, chúng ta cũng được Đức Chúa Trời làm mới lại và ban sức mạnh để tiếp tục bước đi hướng về Thiên Đàng thông qua ngày Sabbath mỗi tuần. Có thể giữ một ngày Sabbath chưa thấy sự thay đổi rõ rệt. Nhưng ân điển của ngày Sabbath âm thầm hành động trong chúng ta mỗi tuần, để cuối cùng đưa chúng ta đến vương quốc đã hứa.
6. Cũng có những ngày Sabbath mà Đức Chúa Trời ghét bỏ
Roman 11:16 Nếu nắm bột dâng lên làm của lễ đầu mùa là thánh thì cả đống bột cũng thánh; nếu cái rễ là thánh thì các nhánh cũng thánh.
Sứ đồ Paul đã dạy nguyên lý rằng cái gì thánh thì sinh ra cái thánh. Nhưng sự thánh khiết là đặc tính chỉ Đức Chúa Trời mới có.
Revelation 15:4 Lạy Chúa, ai sẽ không kính sợ Ngài và không tôn vinh danh Ngài? Vì duy chỉ Ngài là thánh, Tất cả các dân sẽ đến và thờ lạy trước mặt Ngài, Vì đức công chính của Ngài đã được biểu lộ.
Vì chỉ một mình Đức Chúa Trời là thánh, nên những gì thánh khiết đều đến từ Đức Chúa Trời. Mọi điều Đức Chúa Trời ban cho đều là thánh. Ngày Sabbath là thánh bởi vì Đấng Thánh khiết là Đức Chúa Trời đã thiết lập nên. Do đó, khi giữ ngày Sabbath, chúng ta được dự phần vào sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Nhưng nếu sử dụng những gì Đức Chúa Trời ban cho vào mục đích khác thì sẽ ra sao?
Exodus 30:36-38 36Ngươi hãy lấy một phần sản phẩm ấy tán thành bột, rồi lấy một ít đặt phía trước Hòm Giao Ước trong Lều Hội Kiến, nơi Ta sẽ gặp ngươi. Bột hương ấy sẽ là vật chí thánh cho các ngươi. 37Các ngươi không được phép dùng công thức ấy để chế biến một thứ hương tương tự dùng cho mình; đối với các ngươi, hương đó là một vật thánh, chỉ dành riêng cho CHÚA. 38Kẻ nào chế biến hương như thế để ngửi mùi thơm sẽ bị khai trừ khỏi dân.”
Nếu nói là giữ ngày Sabbath nhưng lại thờ phượng một thực thể nào khác ngoài Chúa Jesus thì sẽ thế nào? Đức Chúa Trời sẽ nhìn nhận ngày Sabbath mà những người đó giữ ra sao? Chúng ta không nên chỉ nghĩ đến ngày tháng. Dù ngày tháng có đúng, nhưng nếu dùng ngày Sabbath do Đức Chúa Trời tạo ra để ca ngợi một thực thể khác, thì kết quả chính là sự diệt vong. Chúng ta phải biết rõ ràng rằng mình cần ca ngợi ai và cầu nguyện với ai trong ngày Sabbath.
7. Lời xưng tội của David là lời của người giữ ngày Sabbath
Trong Thi Thiên 23:1-6, chúng ta thấy lời xưng nhận đức tin của David. Tôi tin rằng chương 23 này là lời tán dương mà David dâng lên Đức Chúa Trời, Đấng dẫn dắt ông qua những ngày Sabbath.
Đối với David là người giữ ngày Sabbath, Đức Jehovah là Đấng chăn giữ, Ngài chu cấp mọi nhu cầu, dẫn ông đến đồng cỏ xanh tươi và mé nước bình tịnh, gìn giữ ông ngay cả trong trũng bóng chết, đồng hành trọn đời bằng sự nhân từ và thương xót, và cuối cùng cho ông ở trong nhà Đức Jehovah đến đời đời. Bài ca của Thi Thiên chương 23 chính là bài ca hát về phước lành của ngày Sabbath.
Ngày Sabbath là nước sự sống của Đức Chúa Trời dành cho linh hồn chúng ta, là ngọn đèn soi sáng con đường, là cây gậy dẫn dắt bước chân và là tấm bản đồ kho báu đưa lối về Thiên Đàng. Khi chúng ta giữ ngày Sabbath, Đức Chúa Trời sẽ dẫn dắt bước chân chúng ta, làm mới sức lực chúng ta và đưa tất cả chúng ta về đến Thiên Đàng.
Mong rằng chân lý này sẽ khắc sâu vào tâm khảm chúng ta, và cầu chúc cho ngày Sabbath luôn hiện diện trong hành trình chúng ta nắm tay Đức Chúa Trời cùng bước đi.
Nguồn: https://blog.naver.com/ceongkim
