Xin chào quý anh chị em, giờ đây chúng ta cùng dành thời gian để suy gẫm lời Chúa. Chủ đề của buổi thờ phượng chiều hôm nay là "Con đường sống và Con đường chết". Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu xem Đức Chúa Trời dạy bảo điều gì về hai lối đi này.
Trong cuộc sống trần thế, chúng ta luôn phải đối mặt với vô vàn sự phán đoán và chọn lựa. Về phương diện tâm linh cũng vậy, khi tra cứu qua 66 quyển sách trong Kinh Thánh, chúng ta sẽ thấy Đức Chúa Trời cho biết chỉ có hai con đường duy nhất: một là con đường dẫn đến sự sống, hai là con đường dẫn đến sự chết.
Trước hết, mời chúng ta cùng xem Jeremiah 21:8. Dù 66 quyển Kinh Thánh đã được viết từ cách đây rất lâu đời, nhưng chúng ta đừng bao giờ quên rằng đây là những lời hằng sống Đức Chúa Trời ban cho mọi thánh đồ tin kính Ngài, thông qua dòng lịch sử của Israel. Vì là lời Kinh Thánh, nên đây không phải là những lời cũ kỹ vô dụng đối với thời đại chúng ta, mà trái lại, nó vẫn y nguyên giá trị từ xưa cho đến nay. Lời phán cho dân Israel thuở trước cũng chính là lời phán cho chúng ta ngày nay.
Jeremiah 21:8 Bây giờ ngươi hãy nói với dân nầy, ‘CHÚA phán thế nầy, “Này, Ta đặt trước mặt các ngươi một con đường sống và một con đường chết.
Đức Chúa Trời đã đặt trước mặt chúng ta hai lối rẽ: Đường sống và Đường chết. Việc chọn đi đường nào tùy thuộc vào sự lựa chọn của mỗi chúng ta. Tuy nhiên, trong quá trình lựa chọn đó, cần phải có sự vận hành của Đức Chúa Trời thì chúng ta mới có thể đưa ra quyết định đúng đắn được. Nếu con đường sống hiện rõ ràng trước mắt thế gian, liệu có ai từ chối không? Và nếu thấy rõ rành rành đó là đường chết, có ai lại dại dột bước vào? Nhưng về mặt tâm linh, chúng ta phải nhờ vào sự dạy dỗ của lời Chúa và sự dẫn dắt của Thánh Linh mới có thể nhận định sáng suốt đâu là nẻo sống, đâu là nẻo chết.
Chúng ta hãy xem tiếp trong Genesis 2. Ngay từ buổi sơ khai khi sáng tạo muôn vật, Đức Chúa Trời đã đặt ra hai con đường này. Ngài dựng nên loài người vào ngày thứ sáu và đặt họ vào vườn Eden.
Genesis 2:8-9 CHÚA Ðức Chúa Trời cũng lập một vườn tại Eden, ở phía đông, rồi đặt con người Ngài đã dựng nên vào đó. Từ dưới mặt đất CHÚA Ðức Chúa Trời cho mọc lên những cây thật đẹp mắt, trái chúng dùng làm thực phẩm rất ngon; ở giữa vườn cũng có cây sự sống và cây tri thức thiện và ác.
Trong vườn Eden có gì? Có Cây Sự Sống (trái sự sống) và Cây Biết Điều Thiện Điều Ác (trái thiện ác). Chúa dạy rằng ăn trái sự sống thì được sống đời đời, còn ăn trái thiện ác thì sẽ chết. Tuy nhiên, theo Genesis 3:1, con rắn đã dỗ dành Eve, khiến bà ăn trái cấm và phạm tội, kết cục là bị đuổi ra khỏi vườn Eden.
Qua đây ta thấy: Trái sự sống chính là con đường sống dành cho người nhận lãnh sự dạy dỗ của Đức Chúa Trời; còn trái thiện ác là con đường chết dành cho kẻ nghe theo lời dụ dỗ của con rắn. Ngay từ thời Genesis, Đức Chúa Trời đã cho thấy hai lựa chọn này. Xuyên suốt 66 quyển Kinh Thánh, mọi sự đều được gói gọn trong hai phương diện đó. Thế gian có thể có lựa chọn thứ nhất, thứ hai, thứ ba... nhưng trong Kinh Thánh thì chỉ có "phải" hoặc "không", không có khái niệm "ở giữa". Chúng ta cần hiểu rõ chân lý quý báu này để có sự lựa chọn chính xác.
Con rắn trong sách Revelation (Khải Huyền) được gọi là con rắn xưa, là Ma quỷ hay Satan. Kẻ nào nghe theo sự dạy dỗ của Satan sẽ đi vào đường chết; còn ai nhận lãnh giáo huấn của Đức Chúa Trời, đi theo con đường Cây Sự Sống, sẽ được bước vào nẻo sống đời đời. Đó là sự khác biệt giữa người tuân giữ và người không tuân giữ mệnh lệnh của Ngài.
Chúng ta cùng xem Ezekiel 20:10-13
Ezekiel 20:10-13 Ta đã dẫn chúng ra khỏi đất Ai-cập và đem chúng vào đồng hoang. Ta đã ban cho chúng các luật lệ của Ta và chỉ cho chúng các mạng lịnh của Ta, để người nào vâng theo sẽ sống. Ngoài ra, Ta đã ban cho chúng những ngày Sabbath để làm dấu hiệu giữa Ta với chúng, hầu chúng biết rằng Ta là CHÚA, Ðấng thánh hóa chúng. Nhưng nhà Israel đã nổi loạn chống lại Ta trong đồng hoang. Chúng không vâng giữ các luật lệ Ta, nhưng loại bỏ các mạng lịnh Ta, những điều người nào vâng giữ sẽ được sống; hơn nữa chúng đã làm ra phàm tục những ngày Sabbath của Ta. Bấy giờ Ta định trút cơn thịnh nộ của Ta trên chúng trong đồng hoang để tiêu diệt chúng.
Đức Chúa Trời ban ngày Sabbath làm dấu hiệu giữa Ngài và con cái Ngài, nhưng dân Israel đã khinh lờn và làm ô uế ngày ấy. Vậy số phận của những kẻ không tuân giữ điều răn sẽ ra sao? Hãy xem tiếp Ezekiel 20:24-25
Ezekiel 20:24-25 bởi vì chúng đã không thi hành các mạng lịnh Ta, nhưng loại bỏ các luật lệ Ta, làm ra phàm tục các ngày Sabbath của Ta, và mắt chúng cứ gắn chặt vào các thần tượng của tổ tiên chúng. Vì thế Ta đã phó mặc chúng sống theo các luật lệ không tốt và các mạng lịnh chẳng đem đến sự sống.
Khi không giữ điều răn của Đức Chúa Trời, con người ta sẽ tự nhiên quay sang thờ cúng thần tượng. Và vì họ khước từ ngày Sabbath, Chúa đã để họ đi theo những quy tắc "không tốt" và "không đem lại sự sống", đó chính là sự thờ phượng ngày Chủ Nhật. Theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, thờ phượng ngày Chủ Nhật là con đường chết, còn giữ ngày Sabbath mới là con đường sống. Mọi thứ luôn chỉ có hai phía như vậy, không có hạng nhất, hạng nhì hay hạng ba như ở đời. Việc chọn sống hay chết hoàn toàn nằm ở quyết định của anh chị em.
Chúng ta xem tiếp Jeremiah 44:10-12. Đức Chúa Trời sẽ hình phạt những kẻ không giữ điều răn của Ngài
Jeremiah 44:10-12 Cho đến ngày nay, chúng vẫn chưa tỏ ra thái độ hạ mình ăn năn sám hối hay sợ hãi gì cả. Chúng cũng không đi trong luật pháp và các luật lệ mà Ta đã đặt trước mặt các ngươi và trước mặt tổ tiên các ngươi.’ Vì thế, CHÚA các đạo quân, Ðức Chúa Trời của Israel, phán thế nầy, ‘Ta sẽ đích thân giáng họa trên các ngươi, để tuyệt diệt toàn thể Judah. Ta sẽ làm cho những kẻ còn sót lại của Giu-đa, những kẻ đã quyết tâm di cư vào Ai-cập để sống ở đó, chết mất, không chừa lại ai. Tất cả chúng sẽ ngã chết trong đất Ai-cập. Chúng sẽ chết vì gươm đao và vì nạn đói. Chúng sẽ trở thành một đối tượng để bị khinh ghét, kinh tởm, nguyền rủa, và sỉ nhục.
Kết cục của việc không vâng giữ luật pháp và điều răn của Chúa chỉ có tai ương mà thôi. Ngài đã phán rất rõ: vâng giữ thì được phước và sự sống, không vâng giữ thì chỉ có tai họa. Vì vậy, chúng ta phải hết sức tỉnh táo để nhận định.
Hãy nghe lời dạy của Chúa Jesus trong Matthew 7:13-14
Matthew 7:13-14 Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường rộng dẫn đến sự hủy diệt; có nhiều người đi vào đường đó; 14trong khi cửa hẹp và đường hẹp dẫn đến sự sống, lại có ít người tìm vào.
Chúa Jesus bảo chúng ta phải vào cửa hẹp. Cửa hẹp chính là con đường sống. Con đường rộng thì dễ đi, giống như các nhà thờ hệ phái ngày nay vậy. Họ đông người, quy mô lớn, nhìn vào ai cũng tưởng đó là chân lý, là nơi có Đức Chúa Trời vận hành. Nhớ lại hồi chúng ta còn ở trong giáo phái của Jang Gil-ja, bà ta từng nói với các tín đồ rằng: "Vì có Đức Chúa Trời vận hành nên giáo hội ta mới lớn mạnh, thánh đồ từ khắp nơi trên thế giới mới đổ về Hàn Quốc như thế này chứ." Nhưng Kinh Thánh lại nói gì? Đường rộng dẫn đến sự hư mất, còn đường dẫn đến sự sống thì chật hẹp, ít người tìm thấy.
Quý anh chị em đã chọn lựa đúng đắn khi đến đây. Nếu nhìn bằng con mắt xác thịt, có lẽ chúng ta đã đi theo các giáo hội Babylon rộng lớn kia rồi. Nhưng vì chúng ta nhận định con đường sống dựa trên lời Chúa, nên mới hiện diện tại nơi này. Kinh Thánh luôn phân chia rạch ròi: người tin có linh hồn - kẻ nói không; người tin có phục sinh - kẻ nói không; lúa mì và cỏ lùng. Trong Matthew 13, Chúa Jesus dạy rằng cỏ lùng sẽ bị quăng vào lò lửa địa ngục, còn lúa mì sẽ được thu trữ vào kho Thiên Đàng.
Tiếp theo, hãy xem Matthew 15:7-9
Matthew 15:7-9 Hỡi những kẻ đạo đức giả! Isaiah đã nói tiên tri về các ngươi thật đúng lắm, khi ông ấy nói, 8‘Dân nầy chỉ tôn kính Ta bằng đầu môi chót lưỡi, còn lòng chúng cách xa Ta lắm. Việc chúng thờ phượng Ta là vô ích; giáo lý chúng dạy toàn là quy tắc của loài người.
Ngày nay, nhiều người xưng mình tin Chúa nhưng lại giữ điều răn của loài người. Còn chúng ta, chúng ta đang giữ điều răn của ai? Chẳng phải là điều răn của Đức Chúa Trời hay sao?
Trong 1 John 5:2-4 có chép:
1 John 5:2-4 Bởi điều nầy chúng ta biết rằng chúng ta yêu con cái Ðức Chúa Trời: khi chúng ta yêu kính Ðức Chúa Trời và thi hành các điều răn Ngài. Vì yêu kính Ðức Chúa Trời là vâng giữ các điều răn Ngài; và các điều răn Ngài không nặng nề. Vì ai được sinh ra bởi Ðức Chúa Trời đều chiến thắng thế gian, và đây là sự đắc thắng đã chiến thắng thế gian: đức tin của chúng ta.
Chỉ những ai gìn giữ điều răn của Chúa mới có thể thắng hơn thế gian và đi đến cuối cùng. Trong khi đó, các giáo hội Cơ Đốc giáo thông thường lại dùng điều răn loài người để thờ phượng. Sự phân chia này luôn rất rõ ràng.
Hãy xem lời cảnh báo trong Matthew 23:15 về những người dẫn đường mù quáng,
Matthew 23:15 Khốn cho các ngươi, những thầy dạy giáo luật và những người Pharisee những kẻ đạo đức giả! Vì các ngươi vượt biển băng ngàn để đem một người vào đạo, rồi các ngươi làm cho người mới theo đạo thành người của hỏa ngục gấp đôi các ngươi.
Kinh Thánh xác nhận có những kẻ dẫn đường mù quáng, thì tất yếu cũng phải có những Đấng dẫn đường chân chính. Mời xem John 16:13
John 16:13 Khi Thần Chân Lý đến, Ngài sẽ dẫn các ngươi vào mọi sự thật, vì Ngài sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng sẽ nói những gì Ngài đã nghe, và Ngài sẽ báo cho các ngươi biết những việc sẽ xảy đến.
Có người được Thánh Linh chân lý dẫn dắt, cũng có người bị kẻ mù thuộc linh dẫn đưa.
Trong Leviticus 23, Chúa thiết lập các kỳ lễ trọng của Ngài, nhưng thế gian lại đặt ra các kỳ lễ của loài người như: Giáng sinh (Christmas), Lễ Tạ ơn (Thanksgiving), Lễ Tro, hay một ngày Phục sinh không đúng Kinh Thánh.
Có một quyển sách "Hướng dẫn cho tín hữu mới" của Mục sư Park Won-sun, một người có học vị tiến sĩ thần học. Trong đó họ liệt kê Giáng sinh ngày 25/12, Lễ Tạ ơn vào tuần thứ ba của tháng 11... đều là những ngày do loài người ấn định. Họ mừng Phục sinh mà không có Lễ Vượt Qua (Passover) hay Lễ Bánh Không Men (Unleavened Bread). Làm sao có phục sinh nếu không có sự chết trước đó? Chúa Jesus đã chịu thương khó trong Lễ Bánh Không Men rồi mới phục sinh vào ngày thứ ba (ngày Thứ Nhất trong tuần). Những tín hữu mới ngay từ đầu đã bị tiêm nhiễm những điều sai lạc này và coi đó là lễ trọng thể.
Cuối cùng, chúng ta cùng xem 2 Corinthians 7:10
2 Corinthians 7:10 vì sự đau buồn theo ý Ðức Chúa Trời đưa đến sự ăn năn để được cứu; đó là điều không có gì đáng phải hối tiếc, nhưng sự đau buồn theo kiểu thế gian ắt đưa đến sự chết.
Khi chúng ta gìn giữ các kỳ lễ của Chúa, đôi khi chúng ta gặp nhiều lo toan: Làm sao để xin nghỉ phép? Làm sao để thu xếp việc công ty, việc gia đình để giữ ngày Sabbath? Đây chính là "sự buồn rầu (lo lắng) theo ý Đức Chúa Trời". Những nỗi lo này sẽ không bao giờ khiến ta hối tiếc, vì nó dẫn đến sự hối cải và cứu rỗi. Trái lại, nỗi lo của thế gian chỉ dẫn đến sự chết.
Anh chị em thân mến, đứng giữa hai con đường, chúng ta phải chọn con đường sống, con đường đẹp lòng Đức Chúa Trời. Dù có phải lo lắng hay gặp khó khăn để đi theo ý Chúa, thì hãy cứ vững tin vì kết quả của nó là vinh hiển. Hãy luôn khắc ghi trong lòng mục tiêu cứu rỗi để đưa ra những lựa chọn và quyết định đúng đắn nhất. Nguyện xin anh chị em cùng hội thánh luôn trăn trở làm sao để dâng vinh hiển cho Chúa nhiều hơn, để chúng ta vững bước trên con đường sống cho đến ngày cuối cùng.
