Daniel 2 – Giấc mơ về pho tượng

Lời tiên tri về các đế quốc và Vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời

Daniel 2 – Giấc mơ về pho tượng

Câu gốc:

Daniel 2:44 “Trong đời các vua đó, Đức Chúa Trời trên trời sẽ dựng lên một nước không bao giờ hư mất, và quyền ấy sẽ chẳng để cho dân khác; nó sẽ đánh tan và hủy diệt hết các nước trước kia, mà mình thì đứng đời đời.”

Phân đoạn Kinh Thánh chính: Daniel 2:1–49

________________________________________

Giấc mơ của vua Nebuchadnezzar

1. Mở đầu: Đức Chúa Trời là Đấng cầm quyền trên mọi lịch sử

Sách Danielkhông phải chỉ là một sách nói về những lời tiên tri liên quan đến tương lai. Điều đầu tiên mà sách này muốn bày tỏ là Đức Chúa Trời vẫn đang cầm quyền, ngay cả khi dân sự của Ngài đang sống trong hoàn cảnh tưởng như thất bại nhất.

Khi Danielchương 2 bắt đầu, dân Judah đã mất nước. Đền thờ tại Jerusalem đã bị cướp bóc. Một phần dân sự đã bị bắt sang Babylon làm phu tù. Nếu nhìn bằng mắt thường, người ta có thể nghĩ rằng Đức Chúa Trời của Israel đã thất bại trước các thần của Babylon

Nhưng chính tại Babylon, giữa trung tâm của đế quốc hùng mạnh nhất lúc bấy giờ, Đức Chúa Trời lại bày tỏ rằng Ngài mới là Đấng làm chủ mọi dân tộc, mọi vua chúa và mọi thời đại.

Đây là điều đầu tiên chúng ta cần hiểu khi bước vào chương này. Daniel 2 không nhằm thỏa mãn sự tò mò về tương lai. Mục đích của chương này là bày tỏ sự tể trị tuyệt đối của Đức Chúa Trời trên toàn bộ lịch sử nhân loại.

Không có một đế quốc nào tự mình xuất hiện.

Không có một vua nào tự mình nắm quyền.

Không có một vương quốc nào tồn tại mãi mãi.

Mọi điều đều ở dưới quyền tể trị của Đức Chúa Trời.

Đó là chủ đề xuyên suốt của cả sách Daniel

________________________________________

2. Giấc mơ khiến vua Nebuchadnezzar kinh hãi

Daniel 2: 1–13. 1 Năm thứ hai triều đại của Nebuchadnezzar, Nebuchadnezzar nằm mơ những giấc mơ; tâm thần vua bị xao động, và giấc ngủ lìa khỏi vua. 2 Vua truyền gọi các thuật sĩ, các pháp sư, các thầy phù phép và người Chaldea đến, để thuật lại cho vua những giấc mơ của vua. Họ đến và đứng trước mặt vua. 3 Vua nói với họ: “Ta đã nằm mơ một giấc mơ, và tâm thần ta bị xao động vì muốn biết giấc mơ ấy.” 4 Người Chaldea thưa với vua bằng tiếng Aramaic: “Tâu vua, nguyện vua sống đời đời! Xin vua thuật giấc mơ cho các tôi tớ vua, rồi chúng tôi sẽ giải nghĩa.” 5 Vua đáp và nói với người Chaldea: “Lệnh từ ta đã ban ra chắc chắn: nếu các ngươi không cho ta biết giấc mơ và lời giải nghĩa của nó, các ngươi sẽ bị phân thây, và nhà cửa các ngươi sẽ bị biến thành đống hoang phế. 6 Nhưng nếu các ngươi thuật lại được giấc mơ và lời giải nghĩa của nó, các ngươi sẽ nhận từ ta quà tặng, phần thưởng và vinh dự lớn. Vậy, hãy cho ta biết giấc mơ và lời giải nghĩa của nó.” 7 Họ lại đáp lần thứ hai rằng: “Xin vua thuật giấc mơ cho các tôi tớ vua, rồi chúng tôi sẽ giải nghĩa.” 8 Vua đáp và nói: “Ta biết chắc rằng các ngươi đang tìm cách kéo dài thời gian, vì các ngươi thấy lệnh từ ta đã ban ra chắc chắn. 9 Nếu các ngươi không cho ta biết giấc mơ, thì chỉ có một án lệnh dành cho các ngươi mà thôi. Các ngươi đã bàn tính để nói trước mặt ta những lời dối trá và bại hoại, cho đến khi thời thế đổi thay. Vậy, hãy thuật giấc mơ cho ta, rồi ta sẽ biết rằng các ngươi cũng có thể giải nghĩa nó cho ta.” 10 Người Chaldea đáp trước mặt vua rằng: “Không có người nào trên đất có thể tỏ cho vua biết điều vua đòi hỏi. Vì vậy, chưa từng có vua nào, dù là vua lớn và đầy quyền thế, lại hỏi một điều như thế nơi bất cứ thuật sĩ, pháp sư hay người Chaldea nào. 11 Điều vua hỏi là khó quá; không ai khác có thể tỏ điều ấy trước mặt vua, ngoại trừ các thần — mà nơi ở của họ thì không ở giữa loài xác thịt.” 12 Vì cớ đó, vua nổi giận và thịnh nộ dữ dội, rồi truyền lệnh tiêu diệt tất cả các nhà thông thái của Babylon. 13 Sắc lệnh được ban ra, và các nhà thông thái sắp bị giết; người ta cũng tìm Daniel và các bạn của ông để giết họ.

Kinh Thánh kể rằng vào năm thứ hai đời vua Nebuchadnezzar, vua nằm mộng và lòng vô cùng bối rối. Điều đặc biệt là ông không chỉ muốn biết ý nghĩa của giấc mơ. Ông còn yêu cầu các thuật sĩ phải nói lại chính giấc mơ mà ông đã thấy.

Đó là điều không một con người nào có thể làm được. 

Các thuật sĩ trả lời rất thành thật:

Daniel 2: 10–11 10 Người Chaldea đáp trước mặt vua rằng: “Không có người nào trên đất có thể tỏ cho vua biết điều vua đòi hỏi. Vì vậy, chưa từng có vua nào, dù là vua lớn và đầy quyền thế, lại hỏi một điều như thế nơi bất cứ thuật sĩ, pháp sư hay người Chaldea nào. 11 Điều vua hỏi là khó quá; không ai khác có thể tỏ điều ấy trước mặt vua, ngoại trừ các thần — mà nơi ở của họ thì không ở giữa loài xác thịt.”

Họ đã nói đúng một nửa. Đúng là không có người nào biết được điều kín nhiệm ấy.

Nhưng họ không biết rằng Đức Chúa Trời vẫn đang mặc khải những điều kín nhiệm cho đầy tớ Ngài là Daniel.

Điều mà toàn bộ giới khôn ngoan của Babylon không thể làm, Đức Chúa Trời làm được chỉ qua một người trẻ tuổi đang sống lưu đày.

Qua đó, Đức Chúa Trời bày tỏ rằng sự khôn ngoan của thế gian luôn có giới hạn, nhưng sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời thì không có giới hạn.

Loài người có thể nghiên cứu lịch sử, có thể dự đoán tương lai, có thể lập kế hoạch. Nhưng chỉ Đức Chúa Trời mới biết điểm khởi đầu và điểm kết thúc của lịch sử.

________________________________________

3. Daniel không nhận công lao về mình

Daniel 2:14–30 14 Bấy giờ Daniel đáp lại Arioch cách khôn ngoan và thận trọng. Arioch là quan trưởng đội hành quyết của vua, người đã đi ra để giết các nhà thông thái của Babylon. 15 Daniel đáp và nói với Arioch, viên quan của vua: “Vì sao sắc lệnh từ trước mặt vua lại gấp gáp và nghiêm khắc như vậy?” Bấy giờ Arioch thuật rõ sự việc cho Daniel biết. 16 Daniel liền vào và xin vua ban cho mình một thời hạn, để ông có thể tỏ cho vua biết lời giải nghĩa. 17 Rồi Daniel đi về nhà mình và thuật sự việc ấy cho các bạn mình là Hananiah, Mishael và Azariah biết, 18 để họ cầu xin lòng thương xót từ trước mặt Đức Chúa Trời của trời về điều huyền nhiệm này, hầu cho Daniel và các bạn ông không bị tiêu diệt cùng với những nhà thông thái còn lại của Babylon. 19 Bấy giờ điều huyền nhiệm ấy được bày tỏ cho Daniel trong một khải tượng ban đêm. Rồi Daniel chúc tụng Đức Chúa Trời trên trời. 20 Daniel cất tiếng nói rằng: “Nguyện danh của Đức Chúa Trời được chúc tụng từ đời đời cho đến đời đời, vì sự khôn ngoan và quyền năng thuộc về Ngài. 21 Chính Ngài thay đổi các thời kỳ và các mùa định; Ngài phế bỏ các vua và lập các vua; Ngài ban sự khôn ngoan cho người khôn ngoan, và ban tri thức cho người có sự hiểu biết. 22 Ngài bày tỏ những điều sâu nhiệm và kín giấu; Ngài biết điều gì ở trong bóng tối, và ánh sáng ở cùng Ngài. 23 Lạy Đức Chúa Trời của tổ phụ con, con cảm tạ và ngợi khen Ngài, vì Ngài đã ban cho con sự khôn ngoan và quyền năng. Giờ đây, Ngài đã cho con biết điều chúng con cầu xin nơi Ngài; vì việc của vua, Ngài đã tỏ cho chúng con biết.” 24 Vì vậy, Daniel đi đến với Arioch, là người vua đã chỉ định để tiêu diệt các nhà thông thái của Babylon.  Ông đến và nói với A-ri-ốc như vầy: “Đừng tiêu diệt các nhà thông thái của Babylon. Hãy đưa tôi vào trước mặt vua, rồi tôi sẽ tỏ cho vua biết lời giải nghĩa.” 25 Bấy giờ Arioch vội vàng đưa Daniel vào trước mặt vua và thưa với vua rằng: “Tôi đã tìm được một người trong số những kẻ lưu đày từ Judah, người ấy sẽ tỏ cho vua biết lời giải nghĩa.” 26 Vua đáp và nói với Daniel, người có tên là Belteshazzar: “Ngươi có thể cho ta biết giấc mơ ta đã thấy và lời giải nghĩa của nó chăng?” 27 Daniel đáp trước mặt vua và nói: “Điều huyền nhiệm mà vua hỏi, không có nhà thông thái, pháp sư, thuật sĩ hay người đoán định nào có thể tỏ cho vua biết. 28 Nhưng có Đức Chúa Trời ở trên trời, là Đấng bày tỏ các điều huyền nhiệm. Ngài đã cho vua Nebuchadnezzar biết điều sẽ xảy ra trong những ngày sau rốt. Giấc mơ của vua và các khải tượng trong đầu vua trên giường mình là thế này: 29 Tâu vua, khi vua ở trên giường mình, những tư tưởng của vua dấy lên về điều sẽ xảy ra sau này; và Đấng bày tỏ các điều huyền nhiệm đã cho vua biết điều sẽ xảy ra. 30 Còn về phần tôi, điều huyền nhiệm này được bày tỏ cho tôi không phải vì tôi có sự khôn ngoan hơn mọi loài sống, nhưng để lời giải nghĩa được tỏ cho vua, và để vua biết những tư tưởng trong lòng mình.”

Khi biết tất cả các nhà thông thái đều sắp bị xử tử, Daniel đã không hoảng loạn.

Ông xin vua thời gian để cầu nguyện. Ông cùng với Hananiah, Mishael và Azariah cầu xin Đức Chúa Trời thương xót và bày tỏ điều kín nhiệm và Đức Chúa Trời đã trả lời cho Daniel.

Điều đáng học ở đây là khi Daniel đứng trước vua, ông không hề nhận công lao về mình. Ông nói:

Daniel 2: 27–28 27 Daniel đáp trước mặt vua và nói: “Điều huyền nhiệm mà vua hỏi, không có nhà thông thái, pháp sư, thuật sĩ hay người đoán định nào có thể tỏ cho vua biết. 28 Nhưng có Đức Chúa Trời ở trên trời, là Đấng bày tỏ các điều huyền nhiệm. Ngài đã cho vua Nebuchadnezzar biết điều sẽ xảy ra trong những ngày sau rốt. Giấc mơ của vua và các khải tượng trong đầu vua trên giường mình là thế này:

Đây là thái độ của một người thật sự có đức tin vào Chúa.

Daniel không tìm cơ hội để làm nổi bật tên tuổi mình. Ông đưa mọi sự vinh hiển về Đức Chúa Trời. Điều này cũng là bài học cho chúng ta ngày nay.

Mỗi khi Chúa dùng chúng ta, điều quan trọng nhất không phải là người khác nhớ tên chúng ta. Điều quan trọng là họ nhận biết Đức Chúa Trời.

________________________________________

4. Pho tượng vĩ đại – bức tranh toàn cảnh của lịch sử nhân loại

Daniel 2: 31–35 31 Tâu vua, vua đang nhìn xem, và kìa, có một pho tượng lớn. Pho tượng ấy rất to lớn, ánh rực rỡ của nó thật vượt trội; nó đứng trước mặt vua, và dáng vẻ của nó thật đáng kinh sợ. 32 Pho tượng ấy có đầu bằng vàng tốt; ngực và hai cánh tay bằng bạc; bụng và hai đùi bằng đồng; 33 hai ống chân bằng sắt; hai bàn chân thì một phần bằng sắt, một phần bằng đất sét. 34 Vua cứ nhìn cho đến khi có một hòn đá được cắt ra, nhưng không bởi tay người. Hòn đá ấy đánh vào pho tượng nơi hai bàn chân bằng sắt và đất sét, rồi nghiền nát chúng. 35 Bấy giờ sắt, đất sét, đồng, bạc và vàng cùng bị nghiền nát một lượt; chúng trở nên như trấu từ sân đạp lúa mùa hè. Gió cuốn chúng đi, đến nỗi không còn tìm thấy chỗ nào cho chúng nữa. Còn hòn đá đã đánh vào pho tượng thì trở thành một ngọn núi lớn, và lấp đầy cả đất.

Daniel bắt đầu thuật lại giấc mơ.

Nhà vua thấy một pho tượng rất lớn và rất rực rỡ.

Đầu bằng vàng.

Ngực và hai cánh tay bằng bạc.

Bụng và đùi bằng đồng.

Ống chân bằng sắt.

Bàn chân thì một phần bằng sắt, một phần bằng đất sét.

Sau đó có một hòn đá không do tay người đục ra, đập vào bàn chân pho tượng. Toàn bộ pho tượng sụp đổ, bị nghiền nát và bị gió cuốn đi như trấu trên sân đạp lúa. Còn hòn đá ấy trở nên một núi lớn đầy khắp đất.

Đây là hình ảnh trung tâm của chương này.

Pho tượng tượng trưng cho toàn bộ hệ thống các đế quốc của nhân loại. Điều rất đáng chú ý là pho tượng trông vô cùng uy nghi, nhưng điểm yếu lại nằm ở chính phần bàn chân.

Đức Chúa Trời đang cho thấy rằng mọi quyền lực của con người, dù huy hoàng đến đâu, cuối cùng cũng không bền vững.

Những đế quốc mà loài người xem là bất khả chiến bại đều có ngày kết thúc.

Babylon từng nghĩ mình sẽ tồn tại mãi mãi.

Ba Tư từng nghĩ mình là đế quốc vô địch.

Hy Lạp từng chinh phục gần như cả thế giới.

La Mã từng cai trị hàng thế kỷ.

Nhưng hôm nay tất cả đều chỉ tồn tại trong sách lịch sử.

Đó chính là điều Đức Chúa Trời đã bày tỏ trước khi các đế quốc ấy lần lượt xuất hiện.

________________________________________

5. Đầu bằng vàng - Đế quốc Babylon

Daniel 2: 36–38 36 Đó là giấc mơ. Bây giờ chúng tôi sẽ trình bày lời giải nghĩa của nó trước mặt vua. 37 Tâu vua, vua là vua của các vua; Đức Chúa Trời trên trời đã ban cho vua vương quyền, thế lực, sức mạnh và vinh quang. 38 Bất cứ nơi nào con cái loài người cư ngụ, cùng với thú đồng và chim trời, Ngài đã trao tất cả vào tay vua, và lập vua cai trị trên hết thảy chúng. Chính vua là cái đầu bằng vàng ấy.

Daniel không để nhà vua phải đoán.

Ông giải thích rất rõ: “Chính vua là đầu bằng vàng.”

Đầu bằng vàng tượng trưng cho đế quốc Babylon dưới thời vua Nebuchadnezzar.

Vàng là kim loại quý nhất trong pho tượng. Điều đó phản ánh sự giàu có, quyền lực và sự huy hoàng của Babylon. 

Các nhà khảo cổ đã tìm thấy rất nhiều bằng chứng cho thấy Babylon là một trong những thành phố tráng lệ nhất của thế giới cổ đại. Những công trình kiến trúc, những bức tường kiên cố và sự giàu có của đế quốc này phù hợp với hình ảnh "đầu bằng vàng".

Nhưng ngay trong khi gọi Babylon là đầu bằng vàng, Đức Chúa Trời cũng nói một điều rất quan trọng. Ngài không nói Babylon tự mình có được quyền lực. Ngài phán: “Đức Chúa Trời trên trời đã ban cho vua vương quyền, thế lực, sức mạnh và vinh quang…”

Đây là nền tảng để hiểu toàn bộ lời tiên tri.

Mọi quyền lực của loài người đều là quyền được Đức Chúa Trời cho phép trong một thời kỳ nhất định. Không một vua nào ngồi trên ngai mà nằm ngoài sự tể trị của Đức Chúa Trời. Và cũng không một đế quốc nào tồn tại lâu hơn thời điểm mà Đức Chúa Trời đã định.

Đó là lý do chương này không phải là câu chuyện ca ngợi các đế quốc, mà đây là câu chuyện ca ngợi Đức Chúa Trời, Đấng cầm quyền trên mọi đế quốc.

________________________________________

6. Ngực và hai cánh tay bằng bạc - Đế quốc Media và Persia (Ba Tư)

Daniel 2:39 39 Sau vua sẽ trỗi dậy một vương quốc khác, thấp kém hơn vua. Rồi lại có một vương quốc thứ ba, bằng đồng, sẽ cai trị trên khắp đất.

Sau Babylon, Đức Chúa Trời phán sẽ xuất hiện một đế quốc khác. Lịch sử cho thấy điều này đã ứng nghiệm khi Babylon bị đánh bại vào năm 539 TCN bởi liên minh Media và Persia dưới sự lãnh đạo của Cyrus Đại đế.

Daniel không gọi tên đế quốc này trong chương 2, nhưng đến Daniel 5:28, Daniel 6:8 và đặc biệt Daniel 8:20, Đức Chúa Trời xác định rõ đây là đế quốc Media và Persia.

Điều đáng chú ý là pho tượng có hai cánh tay bằng bạc.

Nhiều nhà giải nghĩa Kinh Thánh từ thời Hội Thánh đầu tiên cho đến các học giả hiện đại đều nhận thấy chi tiết này rất phù hợp với bản chất của đế quốc Media và Persia. Đây không phải là một dân tộc đơn lẻ nhưng là một liên minh gồm hai dân tộc, trong đó Persia (Ba Tư) dần trở thành thế lực mạnh hơn.

Bạc kém giá trị hơn vàng, nhưng điều đó không có nghĩa là đế quốc này yếu hơn Babylon về quân sự. Trong thực tế, đế quốc Persia rộng lớn hơn Babylon rất nhiều.

Điều Đức Chúa Trời đang bày tỏ không phải giá trị kinh tế của kim loại, mà là tính chất của các đế quốc. Dù mỗi đế quốc có đặc điểm riêng và mức độ huy hoàng khác nhau, tất cả đều chỉ tồn tại trong một thời kỳ mà Đức Chúa Trời đã định.

Một điều rất đáng chú ý là chính vua Cyrus sau này trở thành công cụ của Đức Chúa Trời để cho phép dân Judah trở về xây dựng lại Đền Thờ, đúng như lời tiên tri trong Isaiah 44:28 và Isaiah 45:1–4, được công bố hàng trăm năm trước khi Cyrus ra đời.

Điều đó cho thấy các đế quốc không chỉ chịu sự cai trị của Đức Chúa Trời, mà ngay cả những vị vua ngoại bang cũng đang được Ngài sử dụng để thực hiện chương trình cứu chuộc của Ngài.

________________________________________

7. Bụng và đùi bằng đồng - Đế quốc Hy Lạp

Daniel 2:39 39 Sau vua sẽ trỗi dậy một vương quốc khác, thấp kém hơn vua. Rồi lại có một vương quốc thứ ba, bằng đồng, sẽ cai trị trên khắp đất.

Cũng trong câu 39, lời tiên tri tiếp tục hướng về một đế quốc khác.

Đến Daniel 8:21, Đức Chúa Trời không còn để điều này trong sự kín nhiệm nữa, nhưng nói rõ:

“Con dê đực xù là vua của Greece.”

"Greece" chính là Hy Lạp.

Lịch sử ghi nhận Alexander Đại đế đã chinh phục gần như toàn bộ thế giới thời bấy giờ chỉ trong khoảng hơn mười năm. Tốc độ bành trướng của Hy Lạp khiến cả thế giới kinh ngạc.

Nếu Babylon nổi tiếng về sự huy hoàng, Persia nổi tiếng về tổ chức hành chính, thì Hy Lạp nổi tiếng về tốc độ chinh phục và ảnh hưởng văn hóa.

Tiếng Hy Lạp trở thành ngôn ngữ chung của nhiều dân tộc.

Triết học Hy Lạp ảnh hưởng sâu rộng.

Văn hóa Hy Lạp lan khắp vùng Cận Đông.

Điều này cũng nằm trong chương trình quan phòng của Đức Chúa Trời.

Khi Chúa Jesus đến thế gian nhiều thế kỷ sau, chính ngôn ngữ Hy Lạp đã trở thành phương tiện để Tin Lành được truyền đi nhanh chóng. Toàn bộ Tân Ước được viết bằng tiếng Hy Lạp phổ thông (Koine Greek), giúp lời Chúa lan rộng trong đế quốc La Mã.

Một lần nữa, chúng ta thấy lịch sử không diễn ra ngẫu nhiên.

Đức Chúa Trời đang chuẩn bị sân khấu của lịch sử để chương trình cứu chuộc được hoàn thành.

________________________________________

8. Hai chân bằng sắt - Đế quốc La Mã

Daniel 2:40 40 Còn vương quốc thứ tư sẽ mạnh như sắt; bởi vì sắt nghiền nát và đập vỡ mọi sự. Như sắt làm tan nát tất cả những thứ ấy, vương quốc đó cũng sẽ nghiền nát và phá vỡ.

Nếu vàng tượng trưng cho sự huy hoàng, bạc tượng trưng cho liên minh, đồng tượng trưng cho sự bành trướng, thì sắt tượng trưng cho sức mạnh quân sự và khả năng nghiền nát mọi đối thủ.

Đế quốc La Mã nổi tiếng bởi kỷ luật quân đội, luật pháp và khả năng chinh phục. Không một đế quốc nào trước đó duy trì quyền lực lâu dài như La Mã. Đường sá được xây dựng khắp nơi. Luật pháp được thiết lập. Quân đội hiện diện trên khắp vùng Địa Trung Hải.

Đúng như lời tiên tri, La Mã nghiền nát các quốc gia khác giống như sắt nghiền nát mọi vật.

Chính trong thời kỳ La Mã, Chúa Jesus đã giáng sinh.

Chính dưới quyền tổng đốc Pilate của La Mã, Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá.

Chính trong thời La Mã, Hội Thánh đầu tiên được thành lập và Tin Lành được truyền khắp thế giới.

Điều này cho thấy Đức Chúa Trời không chỉ báo trước các đế quốc, nhưng còn sử dụng từng giai đoạn lịch sử để chuẩn bị cho sự đến của Đấng Messiah.

________________________________________

9. Bàn chân bằng sắt pha đất sét

Daniel 2:41–43 41 Như vua đã thấy hai bàn chân và các ngón chân, một phần bằng đất sét của thợ gốm, một phần bằng sắt, thì đó sẽ là một vương quốc bị chia rẽ. Nhưng trong nó vẫn có phần sức mạnh của sắt, vì vua đã thấy sắt được trộn với đất sét mềm. 42 Còn các ngón chân, một phần bằng sắt và một phần bằng đất sét, nghĩa là vương quốc ấy một phần sẽ mạnh, một phần sẽ giòn yếu. 43 Như vua đã thấy sắt được trộn với đất sét mềm, họ sẽ pha trộn với nhau bằng dòng giống loài người; nhưng họ sẽ không gắn bó được với nhau, cũng như sắt không hòa hợp với đất sét.

Đây là phần được tranh luận nhiều nhất trong việc giải nghĩa.

Điều mà Kinh Thánh khẳng định rõ là sau đế quốc thứ tư sẽ xuất hiện một tình trạng vừa mạnh vừa yếu.

Sắt vẫn còn. Nhưng đất sét đã xuất hiện.

Sắt và đất sét không hòa lẫn với nhau.

Đó là điều Daniel nhấn mạnh nhiều lần.

Nhiều học giả theo trường phái lịch sử (Historicist) cho rằng đây là sự tan rã của đế quốc La Mã thành nhiều vương quốc nhỏ ở châu Âu sau thế kỷ thứ năm.

Một số học giả theo trường phái tương lai (Futurist) lại cho rằng phần này hướng đến một liên minh các quốc gia vào thời kỳ cuối cùng trước khi Đấng Christ tái lâm.

Dù theo cách hiểu nào, điểm mà Kinh Thánh muốn nhấn mạnh vẫn không thay đổi.

Các vương quốc của loài người sẽ không bao giờ đạt được sự thống nhất bền vững bằng sức riêng. 

Loài người luôn cố xây dựng một trật tự lâu dài. Nhưng mọi hệ thống chính trị cuối cùng đều bộc lộ sự mong manh của mình. Lời tiên tri không nhằm khiến chúng ta đoán tên các quốc gia ngày nay. Mục đích là để chúng ta biết rằng mọi quyền lực của thế gian đều có giới hạn.

________________________________________

10. Hòn đá không do tay người đục ra

Daniel 2:34–35, 44–45 34 Vua cứ nhìn xem, cho đến khi có một hòn đá được cắt ra, nhưng không bởi tay người. Hòn đá đó đánh vào pho tượng nơi hai bàn chân bằng sắt và đất sét, rồi nghiền nát chúng. 35 Bấy giờ sắt, đất sét, đồng, bạc và vàng cùng bị nghiền nát một lượt. Chúng trở nên như trấu từ sân đạp lúa mùa hè; gió cuốn chúng đi, đến nỗi không còn tìm thấy chỗ nào cho chúng nữa. Còn hòn đá đã đánh vào pho tượng thì trở thành một ngọn núi lớn, và lấp đầy cả đất…. 44 Trong những ngày của các vua đó, Đức Chúa Trời của trời sẽ lập nên một vương quốc không bao giờ bị hủy diệt. Vương quốc đó sẽ không bị trao cho một dân khác; nó sẽ nghiền nát và kết thúc tất cả các vương quốc kia, còn chính nó sẽ đứng vững đời đời. 45 Như vua đã thấy hòn đá được cắt ra từ núi, nhưng không bởi tay người, và hòn đá ấy nghiền nát sắt, đồng, đất sét, bạc và vàng — Đức Chúa Trời vĩ đại đã cho vua biết điều sẽ xảy ra sau này. Giấc mơ là chắc thật, và lời giải nghĩa của nó là đáng tin cậy.

Đây là trọng tâm của cả chương.

Nếu chỉ dừng lại ở pho tượng, chúng ta sẽ hiểu sai mục đích của lời tiên tri.

Điều quan trọng nhất không phải bốn đế quốc.

Điều quan trọng nhất là hòn đá.

Daniel nói hòn đá ấy không do tay người đục ra.

Nói cách khác, vương quốc ấy không do con người lập nên.

Không do quân đội tạo ra. Không do chính trị tạo ra. Không do quyền lực thế gian tạo ra.

Đó là Vương quốc của Đức Chúa Trời.

Hòn đá đập vào bàn chân. Toàn bộ pho tượng sụp đổ.

Không chỉ một phần bị phá hủy. Toàn bộ hệ thống quyền lực của loài người cuối cùng đều bị thay thế. Sau đó hòn đá trở thành một núi lớn đầy khắp đất.

Đức Chúa Trời giải thích rất rõ: “Trong những ngày của các vua đó, Đức Chúa Trời của trời sẽ lập nên một vương quốc không bao giờ bị hủy diệt.”

Nhiều nhà giải nghĩa nhìn thấy sự ứng nghiệm khởi đầu của lời tiên tri này trong sự đến của Chúa Jesus Christ. Chính Ngài công bố: “Nước Đức Chúa Trời đã đến gần.”

Đồng thời, Tân Ước cũng cho thấy sự ứng nghiệm trọn vẹn sẽ xảy ra khi Đấng Christ trở lại trong vinh quang và Vương quốc của Đức Chúa Trời được bày tỏ cách đầy đủ.

Điều quan trọng là trọng tâm của lời tiên tri không phải để chúng ta say mê nghiên cứu các đế quốc. Trọng tâm chính là Vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời.

________________________________________

11. Ý nghĩa của lời tiên tri đối với Hội Thánh hôm nay

Daniel chương 2 dạy chúng ta ba chân lý lớn.

Thứ nhất, Đức Chúa Trời vẫn đang cai trị lịch sử. Các đế quốc xuất hiện rồi qua đi, nhưng Đức Chúa Trời không bao giờ thay đổi.

Thứ hai, đừng đặt hy vọng cuối cùng vào các quyền lực của thế gian. Mọi hệ thống chính trị đều hữu hạn. Mọi đế quốc đều sẽ qua đi. Chỉ có Vương quốc của Đấng Christ tồn tại đời đời.

Thứ ba, đời sống của người tin Chúa phải hướng về Vương quốc đời đời.

Chúng ta sống trong thế gian, nhưng niềm hy vọng của chúng ta không đặt nơi thế gian.

Chúng ta tôn trọng chính quyền theo lời Kinh Thánh, nhưng sự trung thành cao nhất luôn thuộc về Chúa Jesus Christ, là Vua trên muôn vua và Chúa trên muôn chúa.

Đó mới là trọng tâm của Daniel 2.

Không phải là đoán lịch sử. Không phải là tìm tên các quốc gia.

Mà là nhìn thấy bàn tay của Đức Chúa Trời đang dẫn dắt lịch sử để cuối cùng mọi sự đều quy phục dưới quyền trị vì đời đời của Đấng Christ.


Đăng nhận xét (0)
Mới hơn Cũ hơn