Chân Lý Không Thuộc Về Số Đông Hay Số Ít

Con Đường Hẹp Là Con Đường Đi Theo Đức Chúa Jesus

Ngày nay, có rất nhiều Hội Thánh, giáo phái và nhóm tôn giáo tự nhận mình là Hội Thánh chân thật, Hội Thánh được lựa chọn, Hội Thánh cuối cùng hoặc nhóm duy nhất đang nắm giữ lẽ thật. Mỗi nơi đều có thể trích dẫn Kinh Thánh để bênh vực cho giáo lý của mình. Mỗi nhóm đều có thể cho rằng mình là số ít trung tín, còn những người khác đang đi trên con đường rộng.

Nhưng chúng ta cần thành thật đặt một câu hỏi: Chỉ vì một nhóm ít người, bị chống đối hoặc không thuộc dòng chính, điều đó có chứng minh rằng nhóm ấy đang nắm giữ chân lý hay không?

Câu trả lời theo Kinh Thánh là: Không.

Số đông không phải là tiêu chuẩn của chân lý. Nhưng số ít cũng không phải là tiêu chuẩn của chân lý. Một điều không trở thành đúng chỉ vì có nhiều người tin, nhưng nó cũng không trở thành đúng chỉ vì có ít người tin.

Chân lý không thuộc về số đông hay số ít. Chân lý thuộc về Đức Chúa Trời.


Đức Chúa Jesus phán:

John 14:6 “Ta là đường đi, lẽ thật và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha.” 

Ngài không phán: “Nhóm đông nhất là lẽ thật.” Ngài cũng không phán: “Nhóm ít nhất là lẽ thật.” Ngài phán chính Ngài là lẽ thật. Vì vậy, điều quan trọng không phải là một Hội Thánh có bao nhiêu người, nổi tiếng hay ít được biết đến, mà là Hội Thánh ấy có thật sự ở trong Đấng Christ, trung thành với lời Ngài và sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời hay không.

Cửa Hẹp Không Phải Là Bằng Chứng Cho Một Giáo Phái nào đó.

Đức Chúa Jesus phán:

Matthew 7:13–14 “Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít.”

Câu Kinh Thánh này thường bị sử dụng để nói rằng: “Chúng tôi ít người, vì vậy chúng tôi đang ở trên con đường hẹp.” Nhưng đó không phải là điều Đức Chúa Jesus muốn dạy.

Cửa hẹp không phải là tên của một tổ chức tôn giáo. Con đường hẹp cũng không phải là việc gia nhập một giáo phái nhỏ.

Con đường hẹp là con đường ăn năn, từ bỏ tội lỗi, vác thập tự giá, yêu thương kẻ thù, tha thứ cho người khác, sống thánh khiết, công bình và vâng phục Đức Chúa Trời. Đó là con đường từ bỏ bản ngã để đi theo Đấng Christ.

Ngay trong phần tiếp theo của Matthew chương 7, Đức Chúa Jesus cảnh báo về các tiên tri giả. Ngài không nói chúng ta nhận biết họ dựa trên việc họ thuộc nhóm đông hay nhóm ít. Ngài phán:

Matthew 7:16  “Các ngươi nhờ những trái nó mà nhận biết được.”

Sau đó, Ngài còn cảnh báo rằng không phải bất cứ ai gọi Ngài là “Lạy Chúa, lạy Chúa” đều được vào nước thiên đàng, nhưng chỉ người làm theo ý muốn của Cha trên trời.

Như vậy, bối cảnh của câu nói về cửa hẹp cho thấy tiêu chuẩn không phải là số lượng thành viên, mà là sự vâng phục Đức Chúa Trời và bông trái của đời sống.

Một nhóm ít người vẫn có thể sai lạc. Một nhóm bị xã hội chống đối vẫn có thể là giáo phái nguy hiểm. Một người tự nhận mình bị bắt bớ vì lẽ thật, nhưng thực tế có thể bị phản đối vì sự giả dối, kiêu ngạo hoặc hành vi sai trái của mình.

Vì vậy, chúng ta không được lấy sự nhỏ bé làm bằng chứng cho chân lý.


Chân Lý Không Thuộc Về Số Đông Hay Số Ít 

Sứ đồ Paulos viết:

1 Corinthians 1:26  “Hỡi anh em, hãy suy xét rằng ở giữa anh em là kẻ đã được gọi, không có nhiều người khôn ngoan theo xác thịt, không nhiều kẻ quyền thế, không nhiều kẻ sang trọng.” 

Hội Thánh ban đầu quả thật là một cộng đồng nhỏ bé và thường bị khinh thường. Nhưng họ không đúng chỉ vì họ nhỏ bé. Họ đúng vì họ làm chứng về Đức Chúa Jesus Christ, Đấng đã chịu đóng đinh và sống lại. Đức tin của họ đặt nền tảng trên công việc cứu chuộc của Đấng Christ, lời Kinh Thánh, lời chứng của các sứ đồ và quyền năng của Đức Thánh Linh.

Ý chính của 1 Corinthians chương 1 không phải là: “Những nhóm nhỏ luôn đúng.” Ý chính là không ai được khoe mình trước mặt Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời sử dụng những người yếu đuối để con người không thể tự hào về trí tuệ, địa vị, quyền lực hoặc thành tích của mình. Vì thế, đoạn Kinh Thánh này phải dẫn chúng ta đến sự khiêm nhường, chứ không phải khiến một Hội Thánh nhỏ tự cao và cho rằng mình cao trọng hơn tất cả những Hội Thánh khác.

Nếu một nhóm nói rằng: “Chúng tôi là những người duy nhất được lựa chọn, mọi Hội Thánh khác đều sai, và cả thế giới phải noi theo chúng tôi,” thì tinh thần ấy rất dễ đi ngược lại mục đích của chính đoạn Kinh Thánh này.

Đức Chúa Trời chọn những kẻ yếu đuối để không ai khoe mình. Ngài không chọn họ để họ tạo nên một hình thức kiêu ngạo tôn giáo mới.


“Phần Còn Sót Lại” Không Phải Là Danh Hiệu Để Tự Tôn

Rome 9:27 chép “Còn Isaiah nói về dân Israel rằng: “Dù số con cái Israel đông như cát biển, chỉ một phần còn sót lại sẽ được cứu mà thôi”

Paulos đang nói về dân Israel trong lịch sử cứu rỗi. Ông giải thích rằng không phải mọi người thuộc về Israel theo huyết thống đều thật sự sống trong đức tin. Sự cứu rỗi không đến bởi nguồn gốc dân tộc, địa vị tôn giáo hay việc thuộc về một cộng đồng nào đó, nhưng bởi ân điển và đức tin nơi Đức Chúa Trời.

“Phần còn sót lại” không phải là một danh hiệu mà bất cứ giáo phái hiện đại nào cũng có thể tự gắn cho mình. Một nhóm không thể chỉ tuyên bố: “Chúng tôi là phần còn sót lại,” rồi dùng lời tuyên bố ấy để miễn trừ mình khỏi sự xem xét và thử nghiệm.

Trong Rome chương 11, Paulos nói rõ rằng phần còn sót lại tồn tại bởi ân điển. Nếu bởi ân điển, thì không ai có quyền kiêu ngạo.

Người thật sự sống bởi ân điển sẽ không nói: “Chỉ chúng tôi mới đáng được cứu.” Họ sẽ nói: “Chúng tôi cũng là những tội nhân được Đức Chúa Trời thương xót.”


“Sự Mầu Nhiệm” Không Có Nghĩa Là Bí Mật Dành Cho Một Giáo Phái

Colosians 1:26–27 “tức là sự mầu nhiệm đã được giấu kín trải qua các thời đại và các thế hệ, nhưng bây giờ được giãi bày cho các thánh đồ của Ngài.

Trong Kinh Thánh, “sự mầu nhiệm” không có nghĩa là một giáo lý bí mật chỉ được trao cho một nhóm đặc biệt trong thời hiện đại. Sự mầu nhiệm ấy chính là chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong Đấng Christ.

Điều từng được giấu kín nay đã được công bố.

Paulos không nói rằng chân lý phải tiếp tục bị giữ bí mật trong một cộng đồng nhỏ. Ngược lại, ông được kêu gọi để rao truyền Tin Lành cho các dân tộc. Ông muốn mọi người được nghe về Đấng Christ.

Trong Colosians 1:28, ngay sau khi nói về sự mầu nhiệm, Paulos viết:

“Chính Ngài là Đấng chúng tôi rao giảng. Chúng tôi dùng tất cả sự khôn ngoan để cảnh cáo mọi người, dạy dỗ mọi người, hầu trình diện mọi người cách toàn hảo trong Đấng Christ.

Ông nhấn mạnh “mọi người”, chứ không phải một nhóm độc quyền.

Bởi vậy, việc một Hội Thánh có giáo lý khác biệt hoặc khó hiểu không chứng minh rằng Hội Thánh ấy đang giữ “sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời”. Một giáo lý có thể khó hiểu vì nó sâu nhiệm, nhưng cũng có thể khó hiểu vì nó đã bị giải nghĩa sai.

Mọi giáo lý đều phải được kiểm chứng bằng toàn bộ lời Kinh Thánh, chứ không chỉ bằng một số câu được tách khỏi bối cảnh.


Các Thí Dụ Của Đức Chúa Jesus Không Cho Phép Chúng Ta Khinh Thường Người Ngoài

Trong Matthew chương 13, các môn đồ hỏi Đức Chúa Jesus vì sao Ngài dùng thí dụ để nói với dân chúng. Ngài giải thích rằng có những người nghe nhưng không hiểu vì lòng họ đã trở nên cứng cỏi.

Tuy nhiên, đoạn Kinh Thánh này không cho phép chúng ta kết luận rằng bất cứ ai không đồng ý với giáo lý của chúng ta đều là người bị Đức Chúa Trời làm cho mù mắt.

Chúng ta cần rất thận trọng về vấn đề này.

Một người có thể không đồng ý với chúng ta không phải vì họ chống nghịch Đức Chúa Trời, mà vì điều chúng ta đang dạy không đúng. Một người đặt câu hỏi không có nghĩa là họ thiếu đức tin. Đôi khi họ đang làm chính điều Kinh Thánh khuyên họ phải làm: thử nghiệm mọi sự.

Người do thái tại Berea được khen ngợi vì họ tiếp nhận lời giảng với lòng sốt sắng, nhưng đồng thời cũng tra xem Kinh Thánh mỗi ngày để biết những điều mình nghe có đúng hay không.

Acts 17:11 “Những người Do Thái ở đây có tinh thần cởi mở hơn những người ở Thessalonica; họ nhiệt thành tiếp nhận đạo, ngày nào cũng nghiên cứu Kinh Thánh để xét xem lời giảng có đúng không.”

Ngay cả lời giảng của sứ đồ Paulos cũng được xem xét theo Kinh Thánh. Vậy thì ngày nay, không một mục sư, người sáng lập Hội Thánh hay tổ chức tôn giáo nào có quyền đứng trên sự kiểm chứng ấy.


Hãy Thử Nghiệm Mọi Giáo Lý

Kinh Thánh không dạy chúng ta tin mù quáng vào một tổ chức. Kinh Thánh dạy:

1 Thessalonica 5:20-21 “Chớ khinh dể các lời tiên tri; hãy xem xét mọi việc, điều chi lành thì giữ lấy.”

Sứ đồ John cũng viết:

1 John 4:1 “Thưa anh em yêu dấu, đừng tin tất cả các thần linh, nhưng hãy thử xem các thần linh đó có phải đến từ Đức Chúa Trời không, vì có nhiều kẻ tiên tri giả đã xuất hiện trong thế gian.”

Paulos thậm chí nói rằng nếu chính ông hoặc một thiên sứ từ trời rao truyền một Tin Lành khác với Tin Lành đã được công bố, thì người ấy phải bị loại bỏ.

Như vậy, không ai được miễn khỏi sự kiểm chứng.

Một giáo lý không trở thành chân lý vì người lãnh đạo nói rằng ông đã nhận được sự mặc khải đặc biệt. Nó cũng không trở thành chân lý vì người lãnh đạo tuyên bố rằng mình là đầy tớ cuối cùng, sứ giả cuối cùng hay người duy nhất hiểu đúng sách Khải Huyền.

Chúng ta phải hỏi:

Giáo lý ấy có đặt Đức Chúa Jesus Christ vào vị trí trung tâm hay đặt một con người và tổ chức vào trung tâm?

Giáo lý ấy có phù hợp với toàn bộ Kinh Thánh hay chỉ dựa trên một số câu riêng lẻ?

Giáo lý ấy có dẫn người ta đến tình yêu thương, sự thánh khiết và khiêm nhường hay dẫn đến sợ hãi, kiêu ngạo và lệ thuộc vào tổ chức?

Giáo lý ấy có cho phép tín hữu đặt câu hỏi và kiểm chứng hay đe dọa những người dám chất vấn?

Giáo lý ấy có rao giảng sự cứu rỗi bởi ân điển qua đức tin nơi Đấng Christ hay khiến người ta tin rằng chỉ cần thuộc về đúng tổ chức là sẽ được cứu?

Đó là những câu hỏi cần thiết.


Không Ai Có Thể Tự Chứng Nhận Mình Là “Hội Thánh Cuối Cùng”

Kinh Thánh nói đến Hội Thánh của Đức Chúa Trời, thân thể của Đấng Christ và dân thánh của Ngài. Nhưng Kinh Thánh không trao cho bất cứ tổ chức hiện đại nào quyền tự tuyên bố rằng mình là Hội Thánh cuối cùng chỉ vì họ có một cách giải nghĩa riêng về lời tiên tri.

Đức Chúa Jesus cảnh báo rằng sẽ có nhiều người nhân danh Ngài mà đến. Có người sẽ nói mình là Đấng Christ. Có người sẽ làm dấu lạ. Có người sẽ nhân danh Chúa nói tiên tri, đuổi quỷ và thực hiện nhiều việc quyền năng. Tuy nhiên, Ngài vẫn có thể phán với họ rằng:

“Ta chẳng biết các ngươi bao giờ.”

Điều đó cho thấy lời tuyên bố, danh hiệu và phép lạ đều không đủ để chứng minh một người thuộc về Đức Chúa Trời.

Điều quan trọng là họ có thật sự làm theo ý muốn của Cha hay không.

Một Hội Thánh chân thật không cần phải liên tục tuyên bố rằng mình là Hội Thánh duy nhất. Hội Thánh chân thật bày tỏ Đấng Christ qua sự trung tín, tình yêu thương, công bình, lòng thương xót và bông trái của Đức Thánh Linh.

Dấu Hiệu Của Những Người Thật Sự Đi Theo Đức Chúa Jesus

Đức Chúa Jesus phán:

John 8:31-32 Vậy, Đức Chúa Jesus nói với những người Do Thái đã tin Ngài rằng: “Nếu các ngươi cứ ở trong lời của Ta, thì các ngươi thật là môn đồ Ta. Các ngươi sẽ biết chân lý, và chân lý sẽ giải phóng các ngươi.”

Ngài không phán rằng dấu hiệu của môn đồ thật là thuộc về tổ chức nhỏ nhất. Dấu hiệu là họ ở trong lời Ngài. Ngài phán:

John 13:35 Nếu các con yêu thương nhau, thì bởi đó, mọi người sẽ nhận biết các con là môn đồ Ta.”

Dấu hiệu của người theo Đức Chúa Jesus không phải là thái độ coi thường mọi Hội Thánh khác. Dấu hiệu ấy là tình yêu thương.

Tình yêu thương không có nghĩa là chấp nhận mọi giáo lý. Chúng ta vẫn phải phân biệt đúng sai. Nhưng ngay cả khi bảo vệ chân lý, chúng ta cũng phải nói trong sự khiêm nhường, nhịn nhục và yêu thương.

Sứ đồ Paulos dạy rằng dù một người hiểu biết mọi sự mầu nhiệm, có mọi đức tin và có thể dời núi, nhưng không có tình yêu thương, thì người ấy chẳng ra gì.

Một Hội Thánh có thể biết nhiều lời tiên tri, sử dụng nhiều danh hiệu cao trọng và tuyên bố có sự hiểu biết đặc biệt. Nhưng nếu Hội Thánh ấy sản sinh sự kiêu ngạo, chia rẽ, kiểm soát, sợ hãi và khinh thường người khác, chúng ta phải xem xét lại bông trái của nó.

Bông trái của Đức Thánh Linh là yêu thương, vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại và tiết độ.

Đó mới là những dấu hiệu mà chúng ta cần tìm kiếm.


Con Đường Hẹp Là Con Đường Khiêm Nhường

Anh chị em yêu dấu,

Đi trên con đường hẹp không có nghĩa là chúng ta tự xem mình cao hơn cả thế giới. Trái lại, con đường hẹp là con đường khiêm nhường.

Đó là con đường chúng ta thừa nhận rằng mình có thể sai.

Đó là con đường sẵn sàng để lời Đức Chúa Trời sửa trị mình.

Đó là con đường không thần tượng hóa người lãnh đạo.

Đó là con đường không lấy danh nghĩa Hội Thánh để thay thế cho mối liên hệ thật với Đức Chúa Jesus.

Đó là con đường yêu mến chân lý hơn danh tiếng của tổ chức mình.

Đó là con đường sẵn sàng từ bỏ một giáo lý nếu nhận ra giáo lý ấy không phù hợp với Kinh Thánh.

Đó là con đường vác thập tự giá và đi theo Đấng Christ.

Có lúc người đi theo chân lý thuộc về số ít. Có lúc rất nhiều người cùng tin nhận một điều đúng. Điều quyết định không phải là số lượng, mà là điều họ tin có thật sự đến từ Đức Chúa Trời hay không.

Noah không được cứu đơn giản vì gia đình ông ít người. Ông được cứu bởi đức tin và sự vâng phục Đức Chúa Trời.

Eliah không đúng chỉ vì ông đứng một mình. Ông đúng vì ông trung thành với Đức Chúa Trời.

Các sứ đồ không đúng chỉ vì họ là những người đánh cá ít học. Họ đúng vì họ đã đi theo Đức Chúa Jesus Christ, làm chứng về sự phục sinh của Ngài và trung thành với Tin Lành.

Và ngày nay, một Hội Thánh cũng không đúng chỉ vì họ nhỏ bé, bị phản đối hoặc có giáo lý khác biệt. Hội Thánh ấy chỉ đáng tin khi sự dạy dỗ và đời sống của họ phù hợp với Đức Chúa Jesus.


Hãy Nhìn Vào Đức Chúa Jesus

Vì vậy, chúng ta đừng hỏi trước tiên: “Hội Thánh nào đông nhất?” Nhưng cũng đừng hỏi: “Hội Thánh nào ít người nhất?”

Hãy hỏi:

Hội Thánh nào trung thành với Tin Lành của Đức Chúa Jesus Christ?

Nơi nào lời Kinh Thánh được giải nghĩa trung thực theo bối cảnh?

Nơi nào người lãnh đạo chịu trách nhiệm và không đặt mình cao hơn lời Chúa?

Nơi nào tín hữu được khuyến khích đọc, suy xét và đặt câu hỏi?

Nơi nào người ta sống trong yêu thương, thánh khiết, công bình và lòng thương xót?

Nơi nào Đấng Christ được tôn cao hơn tổ chức?

Chúng ta cũng không nên đặt đức tin hoàn toàn vào bất cứ Hội Thánh nào, dù Hội Thánh ấy lớn hay nhỏ. Hội Thánh là cộng đồng giúp chúng ta đi theo Đấng Christ, nhưng Hội Thánh không thay thế Đấng Christ.

Chỉ Đức Chúa Jesus là Đầu của Hội Thánh.

Chỉ Ngài đã chịu chết vì tội lỗi chúng ta.

Chỉ Ngài đã sống lại từ cõi chết.

Chỉ Ngài là Đấng Trung Bảo giữa Đức Chúa Trời và loài người.

Chỉ Ngài là đường đi, lẽ thật và sự sống.

Anh chị em yêu dấu, đừng lấy số đông làm thước đo. Nhưng cũng đừng lấy số ít làm thước đo.

Đừng tin một giáo lý chỉ vì nó phổ biến. Nhưng cũng đừng tin một giáo lý chỉ vì nó bí mật, khác biệt hoặc bị nhiều người chống đối.

Hãy thử nghiệm mọi sự bằng lời Đức Chúa Trời.

Hãy nhìn vào bông trái.

Hãy ở trong lời Đức Chúa Jesus.

Hãy bước đi trong tình yêu thương.

Hãy giữ lòng khiêm nhường.

Và trên hết, hãy hướng mắt về Đấng Christ.

Con đường hẹp vẫn là con đường đúng. Nhưng con đường ấy không mang tên của một giáo phái. Con đường ấy mang tên Đức Chúa Jesus Christ.

Nguyện Ngài dẫn chúng ta vào mọi lẽ thật, gìn giữ chúng ta khỏi sự lừa dối và ban cho chúng ta một tấm lòng vừa yêu mến chân lý, vừa yêu thương con người.

Amen.

Đăng nhận xét (0)
Mới hơn Cũ hơn